Cô bé có đôi mắt tím

Leave a comment

Tàu điện ngầm – Đi học muộn… Một ngày như mọi ngày!

Buổi sáng đến muộn, như mọi khi. Những ngày đầu ở 4000 cây số tính từ Việt Nam, Minh không thực sự hiểu điều ấy, rồi nó biết được lý do của những chiều nắng tắt chậm, nơi Singapore người ta không lấy múi giờ theo địa lý, mà chọn giờ cùng giờ Hồng Kông vì lý do kinh tế. Nó chưa thực sự quen với việc 8h sáng mà trời vẫn mịt mù…
Tàu điện ngầm vắng vẻ. Minh nhìn đồng hồ, hẳn là nó sẽ muộn học, nhưng ở đây người ta ít quan tâm tới điều đó. Chiếc MP3 thổi vào tai nó giọng hát của Hà Trần, bằng thứ ngôn ngữ mà nó vẫn hằng nhung nhớ…

Cô gái có đôi kính áp tròng ánh tím
Minh khẽ mở cửa lớp, chui tọt vào chỗ, vứt ra cái đĩa TS online cho thằng Jimmy. Cherry vứt cho nó hộp kẹo Mentos, có vẻ đã được share cho đến nửa lớp, trong khi thằng Jimmy thì hôn chùn chụt cái đĩa, vừa lảm nhảm rằng không có Minh thì nó đã phải load cái này chắc đến 7 tiếng từ cái mạng Wireless chậm rì của trường.

Canteen đông nghịt và nhộn nhạo. Như mọi khi, Minh ngồi lại trông đồ trong lúc lũ bạn, vốn nhiều kinh nghiệm “bon chen” hơn, lãnh trách nhiệm đi mua đồ ăn. Một giọng con gái từ phía sau nó, bằng tiếng Anh: “Xin lỗi, còn chỗ trống ở đây không?” Hầu như ngay lập tức, Minh đáp ngắn gọn: “No”, rồi nó giật mình quay lại. Người Việt có thể nhận ra nhau qua cách phát âm nhiều bằng môi. Trước mặt nó là một cô gái tóc nâu, áo khoác hồng Das xắn tay, đôi mắt ánh tím… gương mặt rất Sing ấy làm nó lưỡng lự, đành hỏi bằng tiếng Anh: “Bạn là người Việt Nam?”. Vẻ mặt cô gái thoáng ngạc nhiên: “Yup.” Minh nở nụ cười, trước hết khen tặng sự nhạy cảm của mình…

Điều thú vị nhất – Một ngày không như mọi ngày.

Cầu thang dẫn lên giảng đường 73 vắng tanh, đang là tiết 1 buổi chiều. Minh ngồi bệt xuống bên Nguyên trên cầu thang, nhấc hearphone khỏi tai cô nhỏ:

– Bắt quả tang bùng học nhé! Để tớ đoán xem nào, giờ Toán hả?
Nguyên cười phá lên:

– Chính xác! Cậu giỏi thì đoán nốt khoa của tớ đi!

Một phút im lặng rồi Minh đưa cho Nguyên lon nước mát lạnh:

– Đằng nào cậu cũng nói cho tớ mà, phải không?

Nguyên cười vang, áp lon nước vào má:

– Tớ sẽ học câu này để dùng khi bó tay với một câu đố nào đấy. Mà đúng là cậu không đoán được đâu. Tớ học ME- mechanic… Hôm nay nóng quá nhỉ!

Minh bật cười:

– Hôm nào chả nóng! Con gái mà học ME, lạ thật!

– Thì đã thấy rồi đấy thôi! Của hiếm là của quý đấy, nhớ mà bảo vệ kẻo nó tuyệt chủng!…

– Cậu sang đây chắc cũng cùng đợt với tớ nhỉ. Tớ sang từ cuối tháng 4.

– Thế thì sớm hơn tớ. Tớ mới sang được khoảng hơn 3 tuần.
Minh xoay xoay cái bật lửa:

– Mọi thứ ổn chứ?

Nguyên nháy mắt:

– Chắc là ổn! Nhiều chuyện lạ lẫm, một số phiền toái nhỏ… Nhưng như thế tớ thấy vẫn còn hên chán!

Minh mỉm cười:

– Rồi cậu sẽ quen. Mọi thứ thú vị, bắt đầu đều phức tạp. Hoặc ngược lại.

Nguyên nhấp nhấp lon nước:

– Điều gì cậu cảm thấy thú vị nhất ở đây?

– Mọi thứ, những máy bán nước tự động, những tờ báo free, những góc nhìn từ tầng 20, những cuốn sách đọc không gập, những buổi sáng đến muộn…

– Và điều gì là thú vị hơn cả?!

Minh ngừng lại một chút, nó nhìn vào đôi mắt tím của Nguyên:

– Khó nói lắm. Những sáng tỉnh giấc không thấy căn phòng quen thuộc, những đêm phân vân kinh khủng giữa việc bật online lên tán gẫu với bạn bè hay tắt đi để dồn sức cho ngày hôm sau sẽ cày hết tốc lực với tàu điện ngầm, xe bus, học tiếng, kết bạn, thích nghi với cuộc sống mới… Những sự mới mẻ ấy vừa thú vị vừa trống trải…

Nguyên ngồi bó gối, rồi chợt ngẩng gương mặt mịn màng lên, mỉm cười:

– Còn với tớ, mọi việc đều tốt. Và việc tốt nhất cho đến giờ là tớ gặp được ấy.

…Chiều đột nhiên mát rượi với những cơn gió hiếm hoi tháng 6. Chân trời đỏ quạch. “Có lẽ đêm nay mưa đấy, rút quần áo sớm đi nhé!” Tiếng cười khanh khách của Nguyên vẳng bên tai… Những ngày xa lạ thoáng chốc vụt tắt như kết thúc bộ phim dở dang.
Thư viện – Cơn mưa – Cầu vượt – Sự lựa chọn.
Minh lang thang trên thư viện, vừa nhấm nháp chocolate, vừa mở bài tập vẽ ra làm nốt. Vẽ được hết hình đầu tiên ở góc nhìn thứ 3, Minh đã cảm thấy ặc ặc lắm rồi. Học môn này độ 3 tiết liền chắc là nó tàn một đời hoa úa một đời lúa mất. Nằm gác chân ra sàn, cái cách nằm thượt ra thư viện thế này nó học được của Melvin, ban đầu thấy choáng (thư viện mà nó coi như thể nhà trẻ vậy). Nhưng rồi nhìn quanh Minh bắt gặp hơn một đứa dáng nằm chiến y hệt thế, mới thấy đấy là cái chuyện thường ở trên phường… Chợt cái hearphone từ tai nó bị giật ra, Minh mở mắt, đôi mắt tím nhìn nó chăm chú. Nguyên gật gù:

– À há, “Romeo” của Tiến Đạt! Được được! Nhưng mà chưa ăn thua, mai tớ vứt link vào nghe trực tuyến Addy Việt mới khiếp đảm!
Nguyên đưa tay kéo Minh ngồi dậy, xếp gọn đống giấy vẽ bừa bộn xung quanh.

– Chiều nay mấy giờ hết tiết?

Minh rút phone ra, đút vào balo bừa bộn:

– 5h. Hôm nay học 8 tiết, thấy đầu lùng bà lùng bùng kiểu như ngủ ngáp bị ruồi bay vào ý. à, uống gì không?

Nguyên giơ hai tay lên:

– Ủng hộ nhiệt tình! Trà sữa trân châu không đá!

Minh bật cười lắc đầu:

– Như ở nhà!

Nguyên nháy mắt:

– Mua đi, tối nay đừng về ký túc xá nữa, tớ bù Mac Donald cho! Nhưng dưới 6$!

– Thế thì tối nay mưa mất!

Và mưa thật. Mưa như để bù lại những ngày nắng cháy, cây cối ngập trong màn mưa trong suốt, sảng khoái và đắm đuối. Minh và Nguyên ngồi dưới mái hiên chiếc cầu vượt băng ngang đường cao tốc. Mái hiên ngắn xanh lơ không đủ che những giọt nước lạnh cóng. Những chiếc xe chạy dọc ngang tít tắp, vùn vụt trong không gian nhiều nhịp thở. Hai đứa vẫn ngồi yên, mặc cho dòng người bước vội vã ngay sau lưng. Mùi không khí, mùi mưa, mùi đất lẫn với nhau tạo một cảm giác hiếm có. Nguyên lên tiếng:

– Cậu biết không, khi còn bé tớ luôn thèm cảm giác trời mưa mà được trùm chăn thật ấm rồi vừa ăn cái gì đó vừa đọc truyện thì thật thích. Sau này, tớ rất hay lên Align Café ngồi những ngày mưa thế này, ngắm từng mảng cây đẫm nước, ngắm mọi người dưới phố… Rồi thấy mình hạnh phúc nhất quả đất…

Nguyên quay sang Minh:

– Chẳng hiểu tại sao tớ lại kể cho cậu nghe những chuyện ấy. Sang đây thấy cuộc sống thực tế quá…

Minh thấy trái tim lại trở về nhỏ bé và yếu ớt, như vốn phải thế:

– Tất cả do mình chọn mà. Hồi bé, đọc Nghìn lẻ một đêm, tớ vẫn nhớ một câu: Trong cuộc sống, trừ cái tên của mình ra, những thứ còn lại bạn đều nên tự chọn. Điều ấy đúng phải không? Hồi mới sang, tớ cũng hoang mang ghê gớm, không biết mình chọn đúng hay sai. Tại sao giữa một môi trường vừa mới mẻ vừa thú vị, mình bối rối và cô độc thế. – Minh cười nhẹ – Thế là tớ mua một con mèo con, và dồn tình yêu thương vào cho nó. Nhưng tớ thấy điều đó chẳng khác gì một kiểu chạy trốn. Tớ ngừng lại, bắt đầu sống cuộc sống như mình mong muốn. Tớ vẫn nuôi con mèo và yêu thương nó, nhưng đó là tình yêu cho con mèo, và dành riêng cho nó. Chứ không phải là sự chắp vá từ một tình yêu nào khác!

Chiếc bật lửa Zippo trong tay Minh xoay xoay, bật tách một cái, đốm lửa nhỏ lấp lánh ánh mắt tím sẫm. Nó chậm rãi:

– Cũng như tớ yêu quý cậu thật sự. Nếu chúng ta đang ở Việt Nam và gặp nhau ở một nơi nào đó, tớ vẫn sẽ yêu quý cậu như thế này. Chứ không phải tình cảm của tớ dành cho cậu bây giờ là do nhu cầu muốn có một ai đó để làm bạn, để yêu quý, để thể hiện… Không đâu….

Đột ngột, Minh đứng dậy, đưa tay ra:

– Nào, để tớ giúp một tay. Không còn hàng Mac Donald nào mở cửa giờ này, nhưng nếu muốn ăn spaghetti thì tớ sẽ làm!

Nguyên thì thào:

– Thật ư? Sao cậu chiều tớ vậy, Minh? 

Minh cười, cầm lấy tay Nguyên:

– Vì khi cậu khóc trông thật xinh. Và vì chúng mình là bạn!…

(Theo Hoa Học Trò)

Thằng bạn pê đê

Leave a comment

Nguyễn Như Quỳnh

Hoàng có khuôn mặt của một thiên thần. Dáng người Hoàng mảnh khảnh, cao, trắng trẻo, mắt to, mi rậm và cong, môi đỏ hồng. Mấy người nhìn thấy Hoàng cứ chép miệng tiếc hùi hụi:

– Chậc! Mày mà là con gái thì xinh phải biết!

Mà đúng là Hoàng giống con gái thật, không chỉ dáng vẻ bề ngoài mà cả tính tình nó cũng vậy. Hoàng nhút nhát, hay khóc đến nỗi mắt lúc nào cũng ươn ướt.

Có một dạo đi chợ cho má, ngang qua nơi những thằng con nít xóm trên ngồi bắt nòng nọc trên đồng, Hoàng bị cả bọn vây lại trêu ghẹo, chúng nắm tay chạy vòng quanh, nghêu ngao hát:

– Thằng bóng, thằng bóng…

Tủi thân, Hoàng bỏ cả đi chợ cho má, chạy về, vừa chạy vừa khóc. Thấy tôi, Hoàng càng khóc dữ:

– Xíu ơi, tụi nó…

Vậy là tôi lấy khúc tre má thường dùng chống giàn mướp sai quả, đi cùng Hoàng ra chỗ bọn con nít đang ngồi. Thấy tôi, một thằng cười khanh khách:

– Tụi mày nhìn kìa, thằng bóng đi với bà chằn.

Rồi cả bọn để tay lên miệng làm thành hình cái loa:

– A, bà chằn lửa, sửa cầu tiêu…

Tức quá, tôi lao đến, khúc tre dài hơn cả người tôi tỏ ra hiệu nghiệm. Không chạy kịp, đứa nào cũng có vết tre trên người và cánh đồng có một khoảng nát be bét bùn. Hôm đó, chúng tôi bị người lớn cho một trận tét đít. Má tôi lắc đầu:

– Bà mụ bả nặn lộn hay sao, mày là con trai, thằng Hoàng là con gái mới phải!

Mà má tôi nói đúng thật! Ngày đó tôi xấu kinh khủng, da đen bóng, tóc khô đét xén ngang cằm, cao và to hơn cả mấy chị hơn mình ba, bốn tuổi. Tôi không biết chơi mấy trò chơi con gái, không biết nhảy dây, không biết chơi bán đồ hàng cũng chẳng ưa gì búp bê … Bọn con gái chỉ rủ tôi chơi u hơi, mỗi khi có “tù binh” cần giải cứu, chỉ cần một mình tôi là cứu được tất. Chính vì vậy mà mỗi khi chơi trò này, tôi luôn được chọn. Còn lại, tôi bị cho “ra rìa”. Và vậy là tôi có ít bạn, Hoàng cũng ít bạn. Rồi chúng tôi thân nhau từ bao giờ không biết.

Quê tôi và Hoàng là vùng đất cuối tổ quốc nước chua mùi phèn nhưng đẹp kỳ lạ. Tôi thường gọi đó là thiên đường. Nhà tôi và Hoàng sát nhau, cách một hàng rào dâm bụt cao ngang đầu trẻ con. Giữa hàng rào đó là một lỗ hổng nhỏ – lối đi riêng của hai đứa tôi. Sau lưng nhà tôi và Hoàng là cánh đồng năng xanh bát ngát, xa xa mới thấp thoáng những ngôi nhà và vài đứa trẻ lạ lẫm đuổi bắt nhau trên đồng. Phía trước là con đường nhỏ, bên kia đường là cả một cánh đồng cỏ lau cao ngất ngưỡng. Nơi đó tôi và Hoàng thường chơi trốn tìm, hoặc bẻ hoa lau bó lại từng ôm to, hoặc chỉ đơn giản là nằm dài trên thảm cỏ lau cho đến lúc về hai đứa gãi sồn sột đỏ cả da…

Hoàng hay khóc, nhìn thấy cái gì hơi động lòng là nước mắt nó chảy ra: Con bọ cánh cứng tôi lỡ chân đạp phải nằm chỏng queo, cây đu đủ đực má nó chặt để trồng cây mới, mớ nòng nọc bị bọn con nít bắt lên bờ chết khô… Có lúc con chó mực nhà nó bỏ đi đâu mấy ngày là Hoàng cũng khóc đủ mấy ngày. Báo hại tôi đi khắp xóm tìm, tìm không ra phải sang xóm bên, vào tận mấy quán thịt cầy hỏi thăm. Mãi mới thấy con chó ở đâu chạy về, mừng quýnh, Hoàng cũng mừng quýnh, nước mắt càng tuôn nhiều hơn nữa.

Tôi sợ thấy Hoàng khóc đến nỗi tôi không dám khóc. Chẳng bao giờ người lớn thấy tôi rơi một giọt nước mắt. Ngay cả cái lúc trèo lên cây me hái trái cho má nấu canh chua bị té gãy tay, đau, nhưng tôi không khóc. Chỉ có Hoàng đứng kế bên, mếu máo. Nhìn mặt nó mà tôi phì cười, quên béng cái tay đau.

Một bận có rất nhiều người đến khu xóm nhỏ của chúng tôi. Họ mang theo xe ủi, xe tải, xe cạp đất. Người lớn bảo họ chuẩn bị làm đường, cất nhà.

Rồi con đường nhỏ đất đỏ trời mưa nhão, trời nắng bụi mù bị người ta trải lên bao nhiêu là đá. Con đường mới tinh chưa từng hiện hữu đó dẫn tới khu rừng tràm sâu tít cuối xóm. Nơi mà tràm bị chặt hết, người ta ủi đất, xây nhà – những ngôi nhà cao cao, có những khung cửa kính xinh xắn, có ban công… Tôi hay đạp xe chở Hoàng (vì tôi khỏe hơn nó nhiều) thong dong đi thăm các khu nhà mới. Có nhà còn đang dở dang, tôi vào trong xem, Hoàng đứng ngoài canh mà sợ khóc thút thít.

Nhưng cái đặc biệt không phải là khu nhà mới đó, điều khiến tôi thích thú là phía bên kia đường. Cánh đồng cỏ lau không còn nữa, người ta đã chặt bỏ hết, lấp lên đó một thứ cát mịn màng màu vàng. Ranh giới giữa bãi cát và con đường trước nhà chúng tôi là một cái ao mới tinh. Không biết người ta đào làm gì, cái ao hẹp nhưng kéo dài từ đầu đến cuối xóm, đất sình lắng nước trong veo. Rồi người ta lại lấp một khoảng của cái ao đó ngay phía trước nhà tôi đủ để làm một lối đi từ bãi cát đến con đường, chia cái ao dài ấy ra làm đôi, phía trên lại trải cát vàng. Tôi xúi Hoàng, hai đứa hì hục đào một cái rãnh nhỏ xíu từ cái ao bên này sang ao bên kia. Nước chảy vào rãnh làm thành con suối nhỏ trong veo đẹp kỳ diệu. Và nơi đó là thiên đường của chúng tôi.

Mỗi buổi chiều hoàng hôn đỏ rực sau cánh rừng tràm bên kia bãi cát, tôi và Hoàng ngồi bên con suối nhỏ, bới cát đắp hình, cho cát nhão chảy trên đôi bàn tay làm núi, làm lâu đài, nghe gió lạnh thổi rì rào đám năng mọc dưới ao tự bao giờ…

Tôi đậu đại học cũng là lúc cả gia đình tôi chuyển lên thành phố. Hoàng cũng đậu đại học, điều này không ngạc nhiên gì vì Hoàng vốn dĩ học rất giỏi. Má tôi bảo để Hoàng ở chung với gia đình tôi trên thành phố để đỡ tiền thuê nhà. Má Hoàng tỏ ý e ngại, má tôi cười xòa:

– Con Xíu nó như con trai, có gì mà ngại!

Trời đất, má tôi rõ ràng không nhận ra, tôi đã thay đổi rất nhiều sau bấy nhiêu năm. Da tôi đã trắng lên nhiều, tóc đen và mượt dài ngang vai. Còn cái sự cao ráo của tôi là một sự cân đối làm tôi hài lòng. Rõ ràng mấy cô người mẫu trên thành phố cũng giống như tôi đấy thôi.

Vậy là Hoàng lên thành phố, mắt đỏ hoe lúc chia tay gia đình. Giờ nó sẽ ở cùng với cả nhà tôi, nơi không còn nữa lối đi riêng dưới hàng rào dâm bụt.

Hoàng đậu đại học mỹ thuật. Tôi ngạc nhiên hết sức. Trước đến giờ có thấy nó vẽ vời gì đâu. Tôi hỏi, nó cười gượng gạo:

– Tại mình đã vậy, bạn bè mà biết cả chuyện vẽ sẽ chọc ghẹo thêm.

Tôi ký đầu nó:

– Mày ngốc thế, nếu tao mà biết mày vẽ đẹp thế sẽ không phải thức mất mấy đêm vẽ bài kỹ thuật.

Và để tạ lỗi, tôi bắt Hoàng phải vẽ cho tôi một bức tranh để treo trong phòng. Thế mà mãi tới gần nửa năm sau Hoàng mới trao cho tôi bức tranh đó. Bức tranh vẽ bãi cát vàng có con suối nhỏ, nơi hai đứa trẻ dưới ánh hoàng hôn ngồi xây lâu đài. Nhìn bức tranh, mắt tôi cay xè, Hoàng hết hồn:

– Xíu khóc đấy à?

– Đâu có, tranh vẽ bằng gì mà mắt tao cay quá!

– Bằng bột màu thôi mà, không lẽ Xíu dị ứng với bột màu?

– À, ừ… chắc vậy!

Cái thằng ngốc thật!

Hoàng hay kể tôi nghe chuyện trong lớp mấy đứa bạn bảo Hoàng là pê đê. Tôi bày ra một ý:

– Hôm nào mày chở tao vào trường chơi, tao giả làm bạn gái mày.

Hoàng rụt rè:

– Được không?

– Được chứ sao không!

Vậy là Hoàng chở tôi đi dự triển lãm tranh của trường nó. Khi nắm tay Hoàng, tôi cảm nhận được nó giật bắn người, mồ hôi bắt đầu rịn ra trong lòng bàn tay. Tôi khúc khích cười, nắm tay Hoàng chặt hơn đi giữa đám bạn. Đứa nào cũng tròn mắt, mấy bọn con trai xuýt xoa:

– Trời, thằng Hoàng coi vậy mà có nhỏ bạn xinh hết xẩy!

Hôm đó về, tôi cười nắc nẻ:

– Hôm nay mày giống con trai thật (sau này tôi mới thấy mình nói câu này thật ngớ ngẩn). Thế nào ngày mai tụi nó cũng có thái độ khác cho xem.

Nhưng người có thái độ khác đầu tiên lại là Hoàng. Chẳng biết đêm đó suy nghĩ gì mà sáng chở tôi đi học nó không nói tiếng nào, tôi gợi chuyện Hoàng chỉ ậm ờ cho xong. Đến trường tôi, Hoàng dừng lại một chút, bảo:

– Hôm nay Xíu về với bạn nhé, Hoàng có việc về trễ.

Và Hoàng về trễ thật, mãi tối mịt nó mới về, chỉ kịp chào mọi người rồi chui tọt vào phòng. Mấy hôm sau cũng vậy, Hoàng không dám nhìn thẳng tôi như mọi lần, có thì chỉ dám nhìn lén lúc tôi quay đi. Mà cái ánh mắt nhìn ấy lạ chưa từng thấy nó như vậy bao giờ.

Tôi chợt giật mình, không lẽ cái nắm tay của tôi làm thức tỉnh trong Hoàng những cảm xúc xưa nay vẫn im lìm ngủ? Hay vẫn còn một khía cạnh nào đó của con người Hoàng mà bao nhiêu năm làm bạn tôi vẫn không nhận ra? Tôi đã luôn bảo vệ Hoàng trước những tiếng xì xầm diễu cợt của mọi người nhưng lẽ nào lại vô ý nghĩ về Hoàng theo cái cách mà mọi người vẫn nghĩ…

Một ngày đang ở trong phòng, tôi nghe tiếng má tôi ngoài phòng khách:

– Con nói gì? Dọn đi là dọn làm sao?

Rồi có tiếng lí nhí gì đó của Hoàng và giọng má tôi lại vang lên:

– Không được, bác đã hứa với má con rồi! Không đi đâu hết!

Cuộc nói chuyện kéo dài vài phút nữa cho tới lúc giọng má tôi tuyệt vọng:

– Xíu ơi, thằng Hoàng nó đòi dọn ra ngoài ở nè con ơi!

Chân tôi cứng lại ngay cửa phòng, không biết nên làm gì nữa. Tôi nghe tiếng Hoàng chào má tôi, tiếng mở cửa và cả tiếng chân nó đi ra ngoài. Rồi như chợt bừng tỉnh, tôi chạy ra khỏi phòng, khỏi cổng, băng băng trên mặt đường xi măng nhám muốn bong cả chân. Cho đến lúc nhìn thấy bóng Hoàng xiên xiên dưới buổi ráng chiều yếu ớt. Tôi dừng lại, tim đập mạnh, những nhịp thở cuồn cuộn trong lồng ngực. Tôi cất tiếng gọi chợt nghẹn ngay cổ họng mình:

– Hoàng ơi!

(Theo Áo Trắng

Chuyện tình của biển

Leave a comment

Đoàn Phương Huyền

Quân về mang theo vị mặn của biển và nồng nồng của gió. Nó cười, “nhìn phong trần ra phết”. Quân im lặng kéo tay nó đi.

Nó học văn là vì Quân. Quân bảo thích con gái khoa văn dịu dàng và có vẻ… là con gái, nó bướng bỉnh “Bản tính thì làm sao thay đổi được” nhưng Quân nói “ Môi trường sẽ tác động đến con người”. Nó tạm tin như vậy và thử. Nó chán nản tập tành làm thơ, cứ viết viết xóa xóa rồi liệng vào sọt rác. Nếu không phải vì Quân? Mỗi tuần nó nhận một lá thư vào thứ bảy và gửi một lá vào chủ nhật. Những lá thư Quân gửi về đều có vị mặn của biển và không thể thiếu một câu: “Tuần này có viết được gì không Chi”. Thư từ biển xa tít tắp, thư từ những con sóng xô từng đêm, có lúc thư lao về từ bão táp mang theo nỗi nhớ để lại sự thấp thỏm, lo âu “Không biết nơi ấy, biển đã bình yên hay chưa?”.

Năm hai, nó có bài đăng báo. Nó nghẹn ngào xúc động. Chắc là Quân vui lắm khi nhận được tin đó. Một phần mong ước của Quân. Nó bắt đầu lao vào viết, cốt để đăng báo, cốt để Quân vui. Không hiểu sao trong mỗi trang viết đều có vị mặn của biển và những ánh sao đêm. Nó nhớ mỗi lần Quân về lại kể: “Sao đêm trên biển là một bức tranh kỳ diệu mà không có một nét bút nào vẽ nổi”. Nó tưởng tượng ánh sao hằng đêm lấp lánh và dịu dàng như đôi mắt Quân, và nó viết bằng sự tưởng tượng đó.

Thứ bảy nhận thư, Quân nói “Quân đọc bài của Chi rồi, hay, nhưng sao buồn quá!”. Nó hỏi lòng “Có phải vì Quân?”. Thư Quân làm cho tim nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực “Chi ơi, thứ bảy tuần sau Quân về”. Nó háo hức, bận rộn chuẩn bị. Nó ngồi hàng giờ trước gương để nhìn mình mỉm cười, chải mái tóc dài đến khuỷu chân mà mỗi lần về Quân vẫn dặn “đừng cắt tóc nghe Chi.” Nó đo bằng gang tay, hình như tóc dài thêm một đoạn. Chắc là Quân ngạc nhiên lắm và nó sẽ không để cho Quân kịp nhận ra mà nói với Quân rằng: “Chi vẫn gọi đầu bằng hoa bưởi đấy”. Quân sẽ cười “đó là loại dầu hảo hạng của Chi mà”. Nó thấy lòng rộn ràng hẳn lên “Quân vẫn nhớ”.

Sài Gòn về đêm dường như đã trút bỏ hết vẻ bụi bặm bên ngoài, để hiện ra một Sài Gòn lộng lẫy sắc màu. Sông Sài Gòn bình yên chưa từng có, gió lồng lộng thổi lên từ lòng sông sâu thẳm, đám lục bình trôi lềnh bềnh tựa như những con thuyền nhỏ nhấp nhô trong đêm. Nó ngã đầu lên vai Quân mà quên mất câu xin phép dí dỏm của hai đứa “cho Chi mượn vai chút nha”. Quân vẫn chưa nói một câu nào từ lúc về, chỉ im lặng một cách tuyệt đối.

Nó cảm nhận có một gì đó khang khác ở Quân nhưng lại nghĩ “Có lẽ Quân còn mệt và chưa thích nghi kịp với sự thay đổi của Sài Gòn”. “Quân thấy Sài Gòn có gì khác không? Nó hỏi: “Nhiều chứ ?”. “Ừ, nhưng những kẻ đi xa về mới nhận ra điều đó”. Nó thấy lòng nặng trĩu. Nó thèm được nghe Quân nói và nói cho Quân nghe. Nó muốn kể về những lần thức thâu đêm vắt óc suy nghĩ để viết bài là vì Quân.

Rồi có lúc không có Quân nó vẫn mỗi tuần một lần vào quán chè cũ ăn đủ hai ly của hai đứa. Còn cả chuyện… à mà thôi chuyện này nói ra chắc Quân sẽ cho là mít ướt. Điều này cũng do Quân thôi. Từ khi học văn, nó trở nên mềm yếu và rất nhạy cảm. Nó không còn khô khan và không còn ngông nghênh như hồi trước dù nét bướng bỉnh vẫn còn đó. Có lẽ Quân nói đúng “Môi trường có thể tác động đến con người”.

Lần này, Quân không kể chuyện biển, không nói về những ánh sao đêm lung linh như thế nào và tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền những lần biển giận. Quân cũng không nói vẻ xuýt xoa: “Sao Chi dạo này ốm quá! Tay cũng nhỏ đi này. Phải ăn nhiều vào chứ!”. Nó ngúng nguẩy: “Chi không muốn mình là ổ bánh mì đâu. Vậy sẽ xấu lắm”. “Chi thích thành que củi khô lắm hả? Lúc đó có lẽ Quân sẽ không nhận ra đâu”. Bàn tay nhỏ nhắn của nó ngoan ngoãn nằm trong tay Quân. Tay Quân lúc nào cũng ấm áp và mạnh mẽ luôn mang cho nó một cảm giác bình yên.

Ánh điện dường như đủ cho nó nhìn rõ vẻ mặt của Quân lúc này. Quân nhìn xa xăm, vô định. Nó im lặng, thắt lòng và nhói đau vì cái xiết tay quá mạnh của Quân. “Quân!” – nó thảng thốt. Quân nhìn nó nồng nàn và tha thiết đến nỗi nó bất giác cúi mặt. Nụ hôn đầu tiên vội vàng… Quân lại về với biển.

Nga bảo: “Mày lúc nào cũng như con bé thất tình đấy Chi ạ! Chẳng lẽ mày và Quân…” – Nga bỏ lửng câu hỏi. Nó nhói lòng “Quân và tao vẫn bình thường” rồi quay đi cố giấu giọt nước mắt vào lòng. Nó đánh trống lảng: “Còn Hưng của mày thì sao rồi?”. “Tao xù rồi Chi ạ. Không gì hơn những thằng con trai khác. Tao đã nghĩ ra một điều”Không nên cho ai nhiều hơn những gì mình được nhận. Với tao sống sao cho vui vẻ là được”. Nó thấy miệng mình đắng ngắt. Ước gì nó vô tư yêu, vô tư chơi và vô tư khẳng định con tim mình được như Nga. Biết đâu nó sẽ không như bây giờ.

Thứ bảy, nó đứng ngồi không yên, chốc chốc lại giật mình vì tiếng xe máy chạy qua. Nó chờ biển…

Chủ nhật, lá thư theo định kỳ vẫn được gửi đi. Nó thấp thỏm chờ đợi và tự biện minh cho Quân “Có lẽ Quân quá bận vì mấy hôm nay biển có bão”.

Nó viết và đăng báo chỉ mong sao Quân đọc được. Mái tóc dài và cả hương tóc nó không thay đổi nên nó không tin Quân sẽ khác, chỉ có điều Quân bận. “Mày biết tin gì chưa Chi?” – Nga hỏi nó. “Là tin gì chứ?”. “Quân sắp cưới…”. Tai nó ù đi. “Mày nói gì hả Nga? Mày nhắc lại đi. A, không…, không… không cần”. Nó chết lặng, chỉ mong mình đang mơ, chỉ là mơ thôi… Nga vẫn huyên thuyên: “Mày thấy không? Cuộc sống này không có gì là tồn tại mãi mãi, là vĩnh hằng, chỉ có tiền thôi Chi à! Mày cũng chưa biết Quân lấy ai mà?

Mày còn nhớ Hương, em họ tao không? Ba nó là thuyền trưởng sắp về hưu, có lẽ Quân sẽ thay vào chỗ đó”. Chợt nhận ra là mình không nên nói vậy, Nga bối rối: “Tao xin lỗi mày… Mày khóc đi Chi. Khóc cho nhẹ nhàng hơn”. Nó lắc đầu một cách yếu ớt. Nga đi rồi, những giọt nước mắt nó bắt đầu rơi. Giờ thì nó hiểu tại sao Quân quên thứ bảy, vì sao Quân lại nhìn nó như vậy. Lần cuối cùng, Quân đã trao nó nụ hôn vội vã nhưng không một lời chia tay. Nó chợt thấy lòng se sắt vì thương Quân. Quân đã khổ nhiều quá rồi.

Nó viết bài không để đăng báo hay cho một người nào đó đọc mà chỉ cho riêng mình. Quân không cần niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà nó thắp lên hoặc cũng vì một lý do nào khác. Nhưng điều đó không quan trọng. Quân đã ra đi nhưng biển và sao đêm thì vẫn ở lại. Nó chợt nhận ra mình yêu biển hơn bao giờ hết. Vị mằn mặn không thể tan khỏi bờ môi…

(Theo Áo Trắng)

Nhật ký về mẹ

Leave a comment

Hoàng Ngọc

Ngày…Mẹ ơi, tháng bảy rồi đó mẹ!

Con lấy chồng xa, lâu lâu mới về thăm mẹ. Gần năm mươi tuổi đầu mà nói thương nhớ mẹ khôn nguôi thì sẽ có người cười phải không mẹ?

Thuở nhỏ, con thường hay theo mẹ lên chùa tụng kinh Vu Lan. Tháng bảy Vu Lan – mùa báo hiếu! Nghe thầy nói chiều nào thầy cũng lạy Phật cầu cho cha mẹ siêu thoát, con tự nhủ mình sẽ luôn ở bên mẹ để phụng dưỡng mẹ chứ không bỏ mẹ mà đi tu như thầy. Rốt cuộc rồi con cũng bỏ mẹ mà đi… lấy chồng.

Ngày…

Hôm nay là ngày đầu tiên Thục Vy đến trường. Nhìn nó tung tăng cùng các bạn vào lớp học con thấy nhớ mẹ. Ngày mẹ dắt con đến trường sao mà thiêng liêng quá! Đối với con cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng lạ lùng. Thấy chiếc xe đò to cao từ từ chạy tới, con thét lên run rẩy… Mẹ ôm chặt con vào lòng che chở, vỗ về. Trước khi cô giáo bước vào lớp mẹ còn nhét vào cặp con nửa ổ bánh mì thịt, mẹ sợ con bị đói. Hôm đó, cô giáo không cho chúng con ăn trong lớp, mẹ đâu có biết.

Ngày…

Con chuẩn bị cho Thục Vy vào đại học. Nó đã lớn, cuộc sống ở ký túc xá rồi nó sẽ quen như con khi xưa… Lúc đầu, chủ nhật nào con cũng về thăm mẹ. Rồi hai tuần, ba tuần, có lúc năm sáu tuần. Tháng nào mẹ cũng gửi thư, gửi tiền, mẹ viết cho con rằng mẹ chỉ sợ con đau ốm. Con đâu biết rằng mẹ ngày ngày vì thương nhớ con, mẹ ngồi vuốt từng sợi tóc rụng của mẹ thành một búi đầy… Mẹ ơi, con thương mẹ!

Ngày…

Thục Vy nó dắt bạn trai về nhà giới thiệu với con. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của nó con thấy chạnh lòng. Con có quá ích kỷ, hẹp hòi lắm không mẹ? Ngày trước, khi anh ấy về nhà mình mẹ còn vui hơn cả con nữa! Con bị choáng ngợp trong không gian toàn là hình ảnh của anh ấy. Con như con chim sơn ca líu lo vui hát. Trong mắt con, trong lòng con, xung quanh con tràn ngập ánh sáng, hương hoa, mật ngọt của tình yêu. Mẹ ơi, con khóc rồi! Đâu có mẹ lau nước mắt vỗ về con nữa! Khi những giọt nước mắt ghen hờn, ích kỷ, tình thường chảy xuống, con thấy thương mẹ vô vàn. Thục Vy nó đã lớn, nó đã rời xa vòng tay yêu thương của con. Con biết nó có khung trời riêng của nó, nó có bè bạn, hẹn hò… Nó là con ngày xưa: mẹ cho tiền, mẹ may quần áo, mẹ nhắc đi ngủ, mẹ đi họp phụ huynh, ôm mẹ mà ngủ cho ấm, mẹ ơi con thèm món này, con thích món kia, giận dỗi, hờn lẫy… Con bây giờ như cái bóng mờ nhạt bên Thục Vy, một cái bóng không thiếu được. Ngày xưa, con vô tâm đến nỗi… con làm sao thấy được những giọt nước mắt thầm lặng của mẹ, làm sao hiểu được tấm lòng cao cả, sự hy sinh vô bờ bến của mẹ?

Ngày…

Tiệc cưới đã tan. Căn nhà của con sao trống vắng lạ. Nhìn những đồ dùng của Thục Vy con nhớ nó da diết… Con lại khóc. Ngày con hớn hở, tươi cười cắp tay người yêu bước lên xe hoa mẹ không tỏ vẻ gì không vui. Ngược lại, mẹ luôn nhìn con và mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ thương yêu. Con đang lo cho Thục Vy. Lần đầu tiên về sống trong căn nhà xa lạ nó có quen được không? Nó ăn uống ra sao? Nó có làm điều gì sai quấy khiến người ta phiền trách không?… Nỗi lo cứ trĩu nặng trong lòng con. Khi xưa mẹ dạy con nấu ăn, may vá, thêu thùa, dạy con đi đứng, nói năng… Mẹ sợ người ta chê con gái mẹ hư. Con cằn nhằn: Con chỉ là con gái mẹ thôi!

Ngày…

Thục Vy đã sinh được hai ngày. Con đã chăm sóc nó như mẹ đã từng chăm sóc cho con. Lúc sinh Thục Vy, người đầu tiên con nhìn thấy khi vừa mở mắt ra là mẹ, nhưng người mà con muốn nhìn thấy hơn ai hết là Thục Vy. Tất cả đối với con lúc đó chỉ là Thục Vy. Mẹ như một bà tiên hiền tốt bụng và rộng lượng, mang đến cho con sức mạnh và nghị lực để vượt qua sóng gió cuộc đời. Đàn bà đi biển mồ côi một mình. Sai rồi, con đâu có mồ côi, con có mẹ mà!

… Rồi ngày dài tháng rộng, con nuôi Thục Vy lớn lên con mới thấu hiểu tấm lòng của mẹ. Đâu chỉ đơn giản kể rằng cho con bú, nhường chỗ ráo cho con, thức trắng đêm khi con quấy khóc, tắm rửa, giặt giũ, nhường món ngon cho con, lo lắng mỗi khi con đi đâu xa… Không đủ, chưa đủ và không bao giờ đủ!

                       (theo xitrum)

Vở “kịch câm” và chai nước

Leave a comment

Ngọc Hạnh

Chiều. Chạy xe rảo quanh trung tâm thành phố, tôi dừng lại bên khoảng công viên nhỏ đối diện cổng chính nhà thờ Đức Bà, mua trái dừa tươi, chầm chậm tận hưởng vị ngọt của nó và ngắm nhìn thành phố giờ tan tầm.

Ở thành phố này, hình như mọi người đều tất bật, vì vậy muốn tìm được một góc tĩnh lặng giữa lòng thành phố không phải dễ. Đang mơ hồ thả hồn theo dòng suy nghĩ, tôi chợt thấy một chiếc xích lô chạy về hướng mình. Trên chiếc xích-lô là một người bạn nước ngoài trẻ tuổi, chắc cũng là một sinh viên như tôi. Trông chàng thanh niên này có dáng điệu rất “Tây”, mái tóc dài được cột lại gọn gàng, tai đeo khuyên, mặc quần soọc ngắn đến gối.

Xe dừng, người thanh niên ngoại quốc xuống xe và chạy về phía hàng bán nước ngay trước mặt tôi. Anh chỉ vào chai nước suối và giơ hai ngón tay. Cô bán hàng bỏ hai chai nước khoáng vào túi xốp đưa cho người thanh niên và nhận tờ 50 ngàn từ anh. Thấy không có dấu hiệu cho thấy cô bán hàng đang tìm tiền thối đưa cho mình, người thanh niên đứng yên không chịu đi.

Người phụ nữ bán hàng dường như cũng hiểu ý anh, cô hằn học rút trong túi ra tờ 10 ngàn đưa cho anh. Người thanh niên vẫn tiếp tục nhìn cô trong chốc lát rồi mới quay trở lại xe. Anh đưa một chai nước khoáng cho bác chạy xích lô đang nhễ nhại mồ hôi đứng chờ mình bên đường… Chai nước có lẽ có giá trị bằng cả buổi chiều chạy xe vất vả của bác…

Quá đủ cho một buổi chiều… Tôi tưởng như mình vừa được xem một vở kịch câm. Không có lời thoại nào vì tất cả nhân vật trong vở kịch này đều không hiểu ngôn ngữ của nhau. Người thanh niên ngoại quốc kia đã đồng cảm và chia sẻ với nỗi mệt nhọc của bác chạy xe xích lô – một người hoàn toàn xa lạ và không hiểu ngôn ngữ của anh. Còn cô bán nước, cô đã lấy lòng mến khách của người Việt chúng ta ra để chào đón một người bạn phương xa thế ư?

Chiếc xích lô chở người thanh niên ngoại quốc lại tiếp tục hòa vào dòng người đang hối hả, hối hả nối đuôi nhau…

Theo TTO

Hiện tại là món quà của cuộc sống

Leave a comment

 

Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ làm gì… Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không…

Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.

Mỗi sáng nó ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 giây. Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp đầu tư vào việc có ích. Ngân hàng này không chuyển bất cứ khoản sai ngạch nào còn lại trong này và cũng không cho bạn chi trội.

Mỗi ngày bạn nhận được một tài khoản mới. Cứ đêm về phần dư lại trong ngày sẽ bị xóa. Nếu bạn không tận dụng được khoản gởi đó, người thiệt thòi chính là bạn. Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể cưỡng lại “ngày mai”. Bạn phải sống trong hiện tại chỉ bằng khoản đã được gởi của chính ngày hôm nay. Vì vậy, hãy đầu tư thời gian của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi nhiều nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và sự thành đạt của chính bản thân bạn.

Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.

Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.

Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.

Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.

Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.

Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.

Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.

Để hiểu giá trị của một nghìn giây, hãy hỏi chủ nhân của một chiếc huy chương Thế Vận Hội.

Hãy biết trân trọng mỗi phút giây bạn đang có trong tay! Và cần phải trân trọng nó hơn nữa khi bạn sẻ chia thời gian với một ai đó đặc biệt, đặc biệt đến mức bạn phải dành thời gian của mình cho người ấy.

Hãy nhớ rằng thời gian thì không chờ đợi ai cả.

Bạn bè thực sự là tài sản hết sức quý báu của bạn. Họ đem lại nụ cười cho bạn, động viên bạn vươn đến thành công. Họ lắng nghe lời bạn nói, cho bạn một lời khen tặng, và nhất là họ muốn thổ lộ tâm tình với bạn.

Hãy thể hiện cho họ thấy bạn quan tâm tới họ đến nhường nào.

Hãy gửi thông điệp này đến bạn mình.

Nếu bạn cũng nhận được một thông điệp như thế từ người khác thì bạn biết rằng mình đã có một vòng tròn tình bạn.

Ngày hôm qua là quá khứ

Ngày mai là một điều bí ẩn

Còn hôm nay là một món quà

Chính vì vậy mà người ta vẫn gọi

Hiện tại là món quà của cuộc sống!

               (  xitum)

Xuôi về bến nhớ

Leave a comment

Phạm Thanh Thúy

Bắt đầu từ việc cái Chi nhàn rỗi, suốt ngày chỉ long dong kiếm bạn cũ nói chuyện chơi. Một hôm nó gặp em và Ngọc – cựu bí thư hồi lớp 12 – đang nghển cổ ngắm hoa bằng lăng tím nghẹn ngào ở góc sân nhà ăn Trường Công an.

Thế là ba đứa rủ nhau đi uống nước, hỏi han chuyện làm ăn. Lúc sắp chia tay, cái Chi bỗng thở dài sườn sượt: “Sao lâu quá lớp mình không họp lớp? Mười năm rồi còn gì?”…

Và đó là khởi nguồn của rất nhiều chuyện sẽ xảy ra với em. Đầu tiên là tờ giấy họp lớp. Cầm giấy mời họp lớp trên tay mà em cứ băn khoăn với chỉ một câu hỏi thôi: Em và anh – hai chúng ta ấy – Rồi sẽ như thế nào? Rồi sẽ ra làm sao?

Thực ra tờ giấy mời họp lớp ấy cũng không có gì đặc biệt ngoài một dòng chữ to đùng như đang ngoác mồm ra nuốt chửng người ta: “Khi đi mang theo 500.000đ”. Với em, năm trăm nghìn là một con số khá lớn, nhất là khi chúng chỉ bị tiêu trong vòng ba ngày hai đêm.

Ban chấp hành chi đoàn cũ ra quyết định là sẽ kỷ niệm 10 năm ngày ra trường bằng một chuyến đi biển. Lại còn với một điều kiện nữa là: Ai có chồng hay vợ thì cũng dẹp họ sang một bên tuốt tuột. Tụi nó muốn giống như 10 năm trước, tất cả đều mười tám đôi mươi.

Tất cả đều chưa ai có chồng, có vợ. Ý tưởng này cũng là từ cái Chi. Phải thôi, nó còn độc thân và lại vừa mới chia tay người yêu. Dĩ nhiên, mọi người tán thành nhiệt liệt. Thế còn em và anh, chẳng ai bỏ được ai ở lại bởi ai cũng có quyền lợi chính đáng vì chúng ta vốn là bạn học.

Vậy nên em mới băn khoăn. Anh hoặc em, chỉ một trong hai chúng ta sẽ đi họp lớp. Khi em hỏi Ngọc “Sao đóng nhiều tiền thế?”. Ngọc cười hi hi: “Năm trăm bây giờ là còn quá ít đấy. Bọn nó còn đang hô hào đóng thêm kia kìa. Nhưng mà cậu yên tâm chúng ta có nhà tài trợ”. “Ai?”. “Bí mật” – Ngọc tỏ vẻ bí hiểm…

Cả em và anh, mỗi tháng thu nhập chỉ hơn một triệu đồng, mà chỉ trong vòng ba ngày đã tiêu hết nửa thì cả tháng sẽ sống ra sao? Như đọc thấu tâm tư của em, cái Chi bảo: “Mày thiếu, tao cho vay bao giờ trả chẳng được. Lo gì”. Em ừ hứ. Vay rồi sẽ lại phải trả chứ. Thế là em quyết định em sẽ là người ở lại. Nhưng nhà tài trợ giấu mặt kia là ai thế nhỉ?

Em vô cùng muốn được trông thấy khoảnh khắc người ấy lộ diện. Lớp cũ bây giờ rất nhiều đứa thành đạt giàu có và ai cũng muốn cả thiên hạ biết họ giàu. Nhưng một người dám tài trợ một cuộc chơi như thế thì liệu là ai được. Ngọc bảo: Người ấy tài trợ tất cuộc chơi.

Số tiền quy định trong giấy mời sẽ xung vào quỹ”. Và dẫu có thế thì em vẫn muốn em ở lại. Em không thích tiêu tiền của người khác mà không rõ lý do, không rõ là của ai.

…Chiếc xe du lịch sáng loáng chở ba mươi tám kẻ có điều kiện về gặp mặt lên đường. Và em là một trong số đó. Em không thể không đi vì Ngọc và Chi cứ vùng vằng: “Nếu không có cậu thì chuyến đi không có”. Em không cho là mình quan trọng đến thế. Nhưng vì anh cứ bảo: “Em phải đi. Hãy đến biển mà nghe biển hát”. Em chưa một lần được đến biển, và đó cũng là điều từ lâu em mơ ước.

Chiếc xe bon bon trên đường nhựa. Em đặt một cái nhìn êm ái lên những gương mặt bạn cũ. Thực ra em đang nhìn vào hư vô. Em tìm Vỹ. Tại sao Vỹ không là người thứ ba mươi chín trên chuyến xe này? Vỹ đang ở đâu giữa biển người mênh mông? Những kỷ niệm về Vỹ tràn ngập trong tim, em không có cách nào gạt đi được.

Ngày ấy Vỹ là chàng trai hiền nhất lớp, nghèo nhất lớp và trớ trêu làm sao, Vỹ cũng lại đẹp trai nhất lớp. Bọn con gái nhiều đứa mê Vỹ như điếu đổ. Dĩ nhiên điều đó khiến không ít đứa con trai khác khó chịu. Em cũng nhớ thương Vỹ và em cũng biết là Vỹ nhớ em.

Suốt ba năm cấp ba và một số năm sau này trong lòng em luôn có Vỹ. Nhưng vì sao em và Vỹ không cùng nắm tay nhau đi trong cuộc đời này thì em chịu. Em không biết. Chỉ biết rằng với em, Vỹ là kỷ niệm đẹp đầu đời đầy tiếc nuối.

Biển người mênh mông thế mà sao chẳng dễ có một tri kỷ trong đời? Nhiều khi cảm thấy cô đơn quá đỗi, em đã nghĩ đến Vỹ mà cảm thấy một nỗi xót xa vô tận. Có lẽ chỉ có Vỹ trên đời này làm đau đớn trái tim em.

Biển biện ra trước mặt, chẳng thanh bình, chẳng dịu êm. Biển nháo nhào những người là người. Bọn con gái đứa nào cũng sắp ba mươi rồi mà vẫn rú lên như con trẻ. Bọn con trai điềm tĩnh, cố ra vẻ chẳng thèm quan tâm, nhưng ánh mắt chỉ chực hướng về bãi tắm nơi có những người phụ nữ đang say sưa giỡn sóng. Em uể oải theo Ngọc đi nhận phòng. Trận say xe làm em mệt mỏi. Em chỉ muốn được lặng yên.

Chiều. Mọi người kéo nhau xuống bãi tắm, chỉ còn em và Hồng ở lại. Hồng ngại vì không dám mặc áo tắm. Còn em, không hiểu sao dù khát khao đến biển, giờ đã đến rồi. Biển ngay trước mặt. Biển cách một tầm tay mà em lại như đứa bé để dành món quà chưa dám ăn vậy.

Mà thực sự thì em cũng không biết nữa, không có anh ở bên, không được gặp lại Vỹ, em chỉ thấy trống rỗng và hoàn toàn trống rỗng. Hồng ngồi khoanh tròn trên giường, mắt nhìn chăm chăm vào lọ hoa xấu mù trên bàn rồi than vãn: “Bọn lớp mình chúng nó làm gì mà giàu nhanh thế nhỉ?

Ông trời cho chúng nó quá nhiều mà chẳng san cho mình một ít”. Mấy tiếng đồng hồ ngồi trên xe, cuộc sống của từng người đã được tổng hợp. Thư “ngố” ngày xưa giờ đã là giảng viên đại học. Nga kều đã là người mẫu. Tuy chẳng nổi tiếng nổi tăm gì nhưng vẫn là người mẫu.

Hoàng gà đã trở thành chủ trang trại nuôi… cá. Nào Xuân, Thịnh, Hưng … đứa là kỹ sư đứa Việt kiều, đứa làm kiểm lâm… Chẳng còn ai làm giáo viên hợp đồng như hai chúng ta, những người được coi là có tương lai rạng rỡ nhất 12A6 ngày ấy.

Thịnh xưa gầy như que củi, giờ béo ị, phì nhiêu… chun mũi “Sao con gái lớp mình ngày càng cằn cỗi thế kia? Không mau chỉnh đốn nhan sắc thì chồng các bà có mà theo gái sớm…”. Rồi thì hỏi thăm nhau chuyện thu nhập. Ừ thì gặp mặt vốn là để hỏi thăm nhau, vậy mà em vẫn chạnh lòng và lúng búng trong miệng khi phải trả lời điều đó.

Hai chúng ta yêu và lấy nhau cũng lãng mạn, bay bổng như bao kẻ yêu nhau khác. Cái Chi mỗi lần đến nhà chơi đều cười lất ngất: “Chả ai như hai đứa mày. Ai đời mỗi tháng sắm từng thứ một”. Cái Chi sinh ra đã giàu. Nó chẳng thiếu thứ gì. Không cần làm cũng dư sức ăn tiêu. Cũng may mà nó tốt bụng và hòa đồng.

Em và anh, mỗi tháng sắm một vài thứ từ giường chiếu, bàn ghế đến bát đĩa xô chậu, com cóp một năm mới cưới nhau về dùng chung. Dù vậy thì em vẫn cứ tự hào về anh. Về tình yêu anh dành cho em dù đôi khi anh bảo thủ đến cổ quái. Ví như có một cái cửa ra vào mà anh bố trí tới hai cái bóng điện. Kết quả là chỗ sáng thì quá sáng còn chỗ cần sáng thì vẫn tối.

Em yêu cảm giác được ngồi sau xe anh lúc tan trường. Ngôi nhà nhỏ của chúng ta nằm hun hút trong xóm nhỏ lúc nào cũng rất nhiều chim sẻ. Bao giờ khi đi qua khu tập thể nhà máy bê tông em cũng ngước nhìn lên một căn hộ tầng ba, nơi hiếm hoi không bị các tán phượng vỹ che khuất.

Căn hộ đó có lẽ là của một đôi vợ chồng trẻ. Ngày nào cũng thế, khi em và anh đi làm qua họ cũng đứng ở gần lan can. Người đàn ông đứng sau có lẽ là quàng tay qua vai cô gái. Em không nhìn rõ họ song em chắc chắn họ rất đẹp và rất hạnh phúc.

Em luôn thắc mắc: Không hiểu sao họ có nhiều thời gian để đứng bên nhau ngắm nhìn người ta đi lại dưới đường. Em ngưỡng mộ họ. Em cũng ước chi khi em nấu ăn, anh quàng tay qua vai em và nói chuyện gì đó chứ đừng như anh ngày ngày cứ về đến nhà là anh chăm chăm tưới cho mấy chậu cảnh, vuốt lên một con chó nhỏ và một con mèo con.

Rồi lại trở vào bàn với máy tính và bài vở. Một đêm em không ngủ được, ngắm anh lặng lẽ bên chồng vở học sinh, đột nhiên em hỏi: “Bao giờ thì hai người đó thôi đứng ôm nhau ở lan can hả anh?”. “Ai cơ?” – Anh ngoái lại tỏ vẻ quan tâm – “Đôi vợ chồng ở căn hộ tầng ba khu tập thể ấy”.

“À. Em rõ lẩn thẩn. Họ nhàn rỗi và yêu nhau. Mà chắc cũng chẳng phải vợ chồng đâu. Chỉ nhân tình nhân ngãi gì đấy thôi”. Em miên man suy nghĩ. Em nghĩ rất nhiều về họ. Hai người ở lan can tầng ba. Em tưởng tượng rằng: Vào một ngày đẹp trời nào đó, em sẽ lên tận căn hộ đó, gõ cửa và chỉ hỏi một câu: “Tại sao hai bạn lại luôn làm được như thế?”. Em tin đó là một đôi vợ chồng…

Cả lớp líu tíu về phòng, ai cũng có vẻ thỏa mãn và hạnh phúc. Tất cả lại lôi nhau đi ăn tối. Chỉ có em là lỡ mất buổi ngắm hoàng hôn trên biển, mải nghĩ ngợi lung tung em ngủ quên lúc nào chẳng biết. Còn Hồng lại lặng lẽ với những bức thư. Không hiểu sao Hồng lại mang theo trong ba lô một chồng thư nhỏ toàn đóng dấu Sơn La.

Hồng bảo người yêu Hồng đang ở trên đó. Còn hứa lúc nào rảnh sẽ cho em xem thư. Cũng như em. Hồng chẳng xinh nhưng rất lãng mạn… Cả lớp đang ồn ào ngấu nghiến lũ hải sản thì di động của Ngọc vang lên một đoạn trong tình khúc Love story.

Ngọc nghe máy, rồi với nét mặt rạng rỡ khó tả, thông báo: “Này, nhà tài trợ của chúng ta đã đến, đang chờ ý kiến mọi người đấy”. Cả lớp nhao nhao. Lũ con gái nghển những cái cổ dài ngoẵng như cổ ngỗng – Lạ thật, đâu phải đứa nào cũng nghèo như em đâu mà gầy cơ chứ.

Nhà tài trợ cuộc vui mà bấy lâu cựu bí thư Ngọc giấu im ỉm nay đã quyết định lộ diện. Tự nhiên, em thấy tim mình đập mạnh hệt như ngày xưa nó vẫn làm thế mỗi khi Vỹ xuất hiện Ngọc huých mạnh vào sườn em khi ngoài cửa ra vào của nhà hàng xuất hiện một chàng trai cao lớn trong tiếng reo a a của cả lớp. Trời ơi ! Là Vỹ.

Biển khuya, sóng ầm ầm vỗ. Mấy đứa con gái trong nhóm Trà Hoa Nữ ngày trước cứ than vãn ban tổ chức không biết chọn ngày. Ai lại đi biển vào ngày sóng lớn. Vô tuyến lại báo có cơn bão đang hình thành trên Thái Bình Dương và nhiều khả năng sẽ đổ bộ vào Biển Đông trong vài ngày tới. Mọi người ai cũng có vẻ mệt mỏi sau một ngày đi xe tai nghe đủ mọi lời khoe khoang, khuyên nhủ và miệng thì quá mỏi vì phải nói quá nhiều. Từng tốp tách nhau ra để đi chơi, đi mua sắm.

Em và Hồng lang thang ra với biển đêm. Biển! Người bạn em hằng mong gặp, giờ đón em bằng những con sóng vừa gầm gào, lại vừa lặng lẽ. Hồng bảo “Biết đi họp lớp sẽ buồn nhiều nhưng vẫn đi”. Rồi Hồng lại hát “Biển cạn”. Rồi lại nói về Quân với những bức thư. Em yên lặng nghe Hồng hát, Hồng nói. Thực lòng em đang nghĩ về Vỹ.

Em không thể nào dứt Vỹ ra khỏi suy nghĩ của mình. Mười năm Vỹ bay hơi khỏi cuộc sống của mọi người. Lại xuất hiện bất ngờ với một Vỹ hoàn toàn khác – Một ông chủ – một kẻ chơi đẹp. Trong suốt bữa tối, kể từ khi Vỹ xuất hiện em chăm chú nhìn mọi người, nhìn lũ hải sản thê thảm trên bàn ăn. Nhìn những bình hoa nhàm chán… nhưng không nhìn Vỹ.

Không nhìn, song tai em không bỏ sót bất kỳ một lời nào Vỹ nói, bất kỳ lời nào liên quan đến Vỹ. Cả những lời trầm trồ tán dương Vỹ nữa, không ít người trong số họ ngày xưa đã từng coi thường anh chàng Vỹ đẹp trai, nhà nghèo, nhút nhát.

Cái Chi kéo vai em và mấy đứa ngồi cạnh thì thào: “Này. Vỹ không phải thường đâu. Nó chuẩn bị mười năm chỉ cho một ngày này thôi đấy. Báo thù và tri ân”. “Eo ơi, nghe cứ như phim Tàu ấy mày nhỉ?”… Nếu có anh ở đây anh sẽ nói gì về Vỹ nhỉ. Nếu có anh ở đây có lẽ em đã tự tin để nhìn Vỹ.

Hồng kêu lạnh, thế là hai đứa dắt nhau về nhà nghỉ. Hồng bảo: “Chốc nữa có muốn xem thư tình Quân viết cho Hồng không?”. Em gật đầu. Vỹ đang ngập ngừng trước cầu thang. Trông thấy em và Hồng, Vỹ có vẻ rạng rỡ hẳn:

– Hà – Hồng, hai cậu đi uống nước với tớ vài phút được không?

– Vài phút à? Thế thì làm sao đủ thời gian uống nước? – Hồng trêu. Vỹ cười tươi rói:

– Tớ quen rồi, sửa lại nhé: Hai cậu đi với tớ vài chục phút được không?

– Nhưng mà đi đâu chứ? – Hồng lại trêu. Vỹ càng cười tươi hơn.

– Vỹ à, muộn rồi, để mai được không? – Em tự ý thay mặt Hồng từ chối, dẫu biết ở đây chẳng có khái niệm đêm ngày. Vỹ thoáng chút lưỡng lự và hụt hẫng. Có lẽ Vỹ không ngờ em từ chối.

– Tại sao? Vẫn chưa muộn mà – Vỹ cố vớt vát, nhưng em đã kéo tay Hồng lách qua Vỹ để bước lên cầu thang. Khi đi qua Vỹ, vai em vô tình chạm nhẹ vào vai Vỹ. Chỉ có vậy thôi mà trong lòng em bồn chồn xao xuyến. Từ Vỹ tỏa ra một mùi thơm dịu dàng, một mùi thơm sang trọng.

Ngày xưa em đã từng mơ một lần được ngả đầu vào bờ vai ấy. Bờ vai của chàng trai mười tám tuổi ngây ngô vụng dại. Ngày ấy sao em chẳng bao giờ nghĩ về anh nhỉ? Em chỉ nghĩ về Vỹ thôi. Ngày ấy trong tim em Vỹ là tất cả.

– Cậu sao thế? Cậu đã lấy Thanh rồi còn sợ gì mà không đi chơi với Vỹ một chút xem sao? – Hồng trách móc trong khi vẫn bị em kéo tay lôi đi. Hồng làm sao biết được trong lòng em bây giờ tình cảm đối với Vỹ vẫn còn nguyên vẹn như xưa, bất kể là anh đang tồn tại.

Thư Quân viết cho Hồng toàn những lời giản dị. Nếu không muốn nói là câu chữ lủng củng, hành văn ngây ngô. Hồng giải thích: Quân ngây thơ lắm, chẳng biết văn hoa như mấy người lên mạng viết email… Thực tình, đọc thư Quân em đã vô cùng ngưỡng mộ.

Ngay cả Ngọc, Chi, Thoa những cô gái xinh đẹp nhất lớp, may mắn và luôn tự hào là có nhiều chàng trai sang trọng theo đuổi, khi đọc xong những bức thư đó cũng trở nên thẫn thờ. Họ thẫn thờ cũng phải: “Khi nào nhớ Quân, Hồng đừng khóc nhé. Khóc nhiều là không tốt đâu”. Chỉ một câu giản dị ấy thôi mà làm em khao khát.

Chưa từng có ai – kể cả anh – nói với em một lời chân thành đến thế. Giá mà Hồng xinh đẹp, Hồng giỏi giang thì em có thể không tin. Chứ đằng này… Ngọc ôm vai Hồng thì thầm: “Tớ thực sự ngưỡng mộ cậu đấy. Nếu cậu không lấy Quân thì đó sẽ là điều đáng tiếc”. Chi cũng gật gù: “Ừ, đời người ta chỉ cần ai đó chân thành như vậy là đủ.

Còn hơn có nhiều kẻ nhạt nhẽo”. Thoa không nói gì, chỉ sụt sùi. Mấy đứa lại quay sang an ủi Thoa. Thoa xinh nhất lớp, đã cưới một người nguyện sẽ chết vì yêu Thoa. Vậy mà cưới nhau hơn một năm gã đã đổ đốn, rượu chè, cờ bạc, gái mú, hút chích. “Chắc tớ phải ly dị. Ở thế này không chịu nổi”.

Em lại nghĩ đến đôi vợ chồng thường đứng ở lan can tầng ba khu tập thể nhà máy. Một hôm, không nén nổi tò mò em đứng lại nhìn lên rất lâu. Nhưng… sao thế kia. Dường như đó chỉ là hai bức tượng. Chính xác hơn là hai manơcanh thường thấy ở các tiệm thời trang.

Em không tin được. Đó không thể là hai manơcanh vô hồn. Đó là hai người yêu nhau. Hai người hạnh phúc. Họ đem đến cho em niềm tin về hạnh phúc. Vì vậy, lý ra họ phải là người thật. Nhưng như anh đã nói: Chẳng ai nhàn rỗi đến mức ngày nào cũng như ngày nào đứng ôm nhau nhìn thiên hạ làm ăn như thế.

Em về nhà và ngồi rất lâu bên cửa sổ. Em kiểm chứng lại mình. Anh tưởng em bị ốm. Em không nói cho anh biết sự hụt hẫng của em. Nhưng chắc đã từ lâu anh thừa biết đôi vợ chồng ấy chẳng phải là người thật. Anh chẳng giàu ảo tưởng như em.

…. Ngày xưa vì nuôi dưỡng ước mơ sẽ trở thành nhà văn nổi tiếng với những tác phẩm bất hủ nên em toàn sáng tác những câu chuyện về công chúa, hoàng tử và những mối tình lãng mạn dẫu em chưa từng biết yêu. Chỉ có điều câu chuyện nào cũng hơi buồn một chút.

Thậm chí là khá bất hạnh. Ngọc là độc giả thường xuyên của những sáng tác hoang đường ấy. Nó phán: “Sao cậu cứ gán cho nhân vật những cuộc đời bất hạnh những mối tình đẫm nước mắt thế? Không sợ sau này nó vận vào đời à?”. Em thẳng thừng bác bỏ ý kiến của Ngọc: “Cậu chẳng biết gì cả. Viết truyện buồn mới hay”.

Cuộc sống cuốn em đi theo một hướng khác. Cũng cuốn trôi luôn ước mơ cháy bỏng ngày nào. Em không trở thành nhà văn. Dĩ nhiên, cũng sẽ chẳng có tác phẩm bất hủ nào hết nhưng em vẫn suốt ngày buồn những chuyện vẩn vơ.

Thực ra, nếu em cứ suy nghĩ vô tư, thoải mái như cái Chi chẳng hạn. Nó có thể yêu bằng cả trái tim nhưng nếu bị phản bội nó cũng có thể quên anh ta trong vài ngày. Nhiều nhất là vài tuần… thì em đã chẳng phải vất vả để thừa nhận hai vợ chồng nhà em ngưỡng mộ chỉ là hai manơcanh.

Lại một sáng đến biển. Hồng đã dám mặc áo tắm để xuống nước vẫy vùng. Hồng không quen với biển. Bị sóng đánh văng ra khỏi phao… chới với. Em hốt hoảng, còn chưa biết sẽ làm gì tiếp theo thì Vỹ đã lao ra kéo Hồng vào bờ trước sự ngác ngơ và ngặt nghẽo của nhiều người. Khi Hồng đã yên trí trên bãi cát, em quyết định sẽ nhìn thẳng vào Vỹ.

Vỹ cũng đang nhìn em. Chao ôi. Cái khoảnh khắc ấy khiến em chỉ ước sao là 10 năm trước. Nếu là 10 năm trước nhất định em sẽ không để Vỹ ra đi. Nhưng nếu điều ước của em trở thành hiện thực thì anh sẽ đứng ở đâu trong cuộc đời em?

Biển lại về đêm. Sóng to hơn trước. Người ta báo cơn bão từ Thái Bình Dương nếu không chuyển hướng thì chỉ một hai hôm nữa sẽ ảnh hưởng đến Biển Đông. Em cùng mọi người đang tận hưởng đêm cuối ở nhà nghỉ. Vỹ đã xuất hiện ở cửa.

“Mình muốn gặp Hà vài chục phút có được không?” Em ngơ ngác. Ngọc, Chi cười toáng lên: “Kìa Hà. Vỹ muốn gặp để nói nốt một số điều dang dở đấy”. Vỹ như chẳng quan tâm xem em có bằng lòng không đã nói như đinh đóng cột: “Mình đợi Hà dưới tầng trệt nhé”.

Rồi biến mất rất nhanh. Ngày xưa, việc em và Vỹ quý nhau ai mà chẳng biết, trong đó có anh. Nhưng trong khi cả lớp xúm vào trêu chọc, gán ghép thì anh chỉ im lặng. Em bần thần ngơ ngác như thể lời hẹn của Vỹ là lời hò hẹn tình yêu. Ngọc giục: “Cậu thử đi xem Vỹ nói gì. Nó đến đây là vì cậu đấy. Nhớ về kể lại nhé”. Em cau có nhìn Ngọc, nhưng đã bị Chi đẩy vai ra khỏi cửa.

Gió lồng lộng thổi. Biển mặn mà mùi của biển ngàn xưa. Em và Vỹ lặng lẽ bước bên nhau. Có rất nhiều người đi lại bên bãi cát. Họ đi từng tốp, rất nhiều người đi có đôi. Thậm chí không ít kẻ chỉ lang thang một mình.

– Thú thực, khi nhận được thông báo họp lớp từ Ngọc, Vỹ đã dặn Ngọc bằng mọi cách phải rủ được vợ chồng Hà đi. Nhưng cũng mong Thanh mắc chuyện gì không đi được.

– Vì sao?

– Vì mình không muốn Thanh ở bên chăm sóc Hà.

– Tại sao? – Em lại tiếp tục hỏi dù em chẳng muốn biết đến tận cùng những điều em đã biết. Cũng bởi vì em chẳng biết nên hỏi Vỹ điều gì. Vì lòng tự tôn, hay cái gì đó đại loại thế em không thể hỏi Vỹ rằng vì sao Vỹ có thể lặn một hơi không tin tức gì. Vỹ đã ở đâu và làm thế nào có thể lột xác từ một chàng tiều phu nghèo khổ thành hoàng tử xứ thần tiên.

– Sao Vỹ không lấy vợ đi?

Vỹ im lặng, ngửa cổ lên nhìn trời. Trời đêm lác đác vài ngôi sao mờ nhạt.

– Hà. Sao Hà lại lấy Thanh? Vì Thanh luôn ở bên Hà phải không? Sao… sao Hà không đợi Vỹ?

Em ngước mắt nhìn trời. Trời đêm đen ngòm với mấy ngôi sao xa xăm.

– Vì có bao giờ chung ta ước hẹn đâu.

Bất ngờ Vỹ túm cổ tay em giật mạnh, em ngã nhào vào Vỹ. Vỹ xiết chặt em trong vòng tay rắn chắc như thép, rồi hôn tới tấp lên tóc, lên trán, lên má em. Em hoảng sợ kêu lên:

– Vỹ – Trời ơi, buông mình ra, cậu làm mình nghẹt thở. Vỹ đã chặn lời em bằng một nụ hôn dài. Nụ hôn kéo em trở về hơn mười năm trước. Những ngày em và Vỹ đã thầm thương trộm nhớ nhau. Và em đáp lại nụ hôn của Vỹ từ lúc nào không biết nữa.

Ngày Vỹ lặng lẽ biến mất em đã như thể nào nhỉ? Em đã buồn, đã khóc. Đã ngẩn ngơ. Em đã viết như điên những bài thơ, những bức thư cho Vỹ, nhưng em không gửi đi bức thư nào vì em không biết Vỹ ở đâu. Không ai biết Vỹ ở đâu kể cả gia đình Vỹ.

Giờ thì em biết họ đã giấu em. Cả Ngọc cũng giấu em. Mà điều ấy nào có phải là điều cần thiết. Thế rồi nhiều năm đã trôi qua. Em trở thành một cô giáo trường làng trong khi em đã có thể trở thành một nhà văn hay nhà báo. Nhiều năm trôi qua để em đã kết hôn cùng anh, một người yêu em tận tụy.

Cái Chi vẫn cứ dọa em: “Một người tận tụy chưa chắc đã là một người chồng tốt”. Nhiều năm trôi qua để cuộc đời mỗi người thay đổi. Có những người sức học bình thường thậm chí là rất dốt… đã trở nên thành đạt, sai khiến được người khác. Và Vỹ, sau nhiều năm không gặp, đã bất ngờ xuất hiện như một giấc mơ, đẩy thuyền em trôi về bến nhớ.

Cát! Cát ở đâu ướt mềm trên tóc Vỹ. Em bàng hoàng trời đêm chao đảo. Biển đêm ầm ào. Tiếng sóng biển át đi tiếng nhạc, tiếng hát vọng lại. Cát cả ở trên môi em nữa. Em và Vỹ đang trôi về đâu thế này.

Nụ hôn của Vỹ nồng nàn trên cổ, trên ngực em. Nụ cười của anh bay lơ lửng giữa vòm trời đen ngòm thoi thóp vài ngôi sao xa xăm. Anh bảo thủ quá chừng. Sao cứ khăng khăng thắp tới hai cái bóng điện ở cùng một chỗ?

– Vỹ… tớ không thể. Tớ muốn về nhà. – Em lấy hết sức bình sinh gỡ vòng tay rắn chắc của Vỹ ra khỏi người.

– Nhưng lẽ ra chúng ta phải thuộc về nhau chứ. Bây giờ và mãi mãi? – Giọng Vỹ nghẹn ứ.

– Muộn rồi Vỹ ạ. Đừng phù phiếm. Nếu còn có kiếp sau… Giọng em cũng nghẹn ứ. Em lao nhanh về phía những ánh đèn. Em không muốn đây là biển nữa. Em muốn đây là xóm nghèo của chúng ta. Em ước phía ánh đèn kia, khi em mở cửa anh đang ngồi đó trầm ngâm trước bài vở học sinh.

Em lao vào phòng. Ngọc và Chi có lẽ đã rủ nhau đi mua sắm. Chỉ có Hồng ở đó với những bức thư. Hồng nhìn em chằm chằm:

– Cậu không sao chứ?

– Tớ không sao – Em vùi đầu vào gối. Chống chếnh như người say rượu. Nụ hôn của Vỹ còn ngọt lịm trên môi. Hồng ngồi xuống bên em. Dường như Hồng đã hiểu tất cả. Vỗ vỗ nhẹ trên lưng em như đang dỗ dành, rồi lại bằng cái giọng khàn khàn như Khánh Ly hát nhạc Trịnh: “Có người từ lâu nhớ thương biển… Ngày xưa biển xanh…”.

Người ta lại thở phào nhẹ nhõm khi vô tuyến lại đưa tin cơn bão từ Thái Bình Dương có khả năng sẽ suy yếu thành áp thấp nhiệt đới và tan ngay trên biển. Nhưng biển vẫn ầm ào, sóng vẫn chênh vênh. Chiếc xe du lịch sáng loáng chở ba mươi tám gương mặt, mà phần đông là hả hê mãn nguyện cùng thiên lủng những vỏ ốc, mực khô mà bọn nó nhân tiện mua về làm quà cho người già, con trẻ… lên đường.

Hôm nay em quyết định sẽ đi bộ từ điểm tập trung về nhà khi đi qua khu tập thể nhà máy Bê tông em sẽ dừng lại một lần nữa để ngắm hai manơcanh ở lan can tầng ba. Bây giờ đối với em, họ có là người thật hay không cũng chẳng quan trọng. Họ cứ việc ở đó với tình yêu lãng mạn và trí tưởng tượng bay bổng của mỗi người.

Và anh sẽ đón em ở ngưỡng cửa với nụ cười tươi thắm: “Chuyến đi vui nhiều không em?”. Em sẽ không trả lời. Em sẽ quàng tay qua vai anh. Nếu nhà mình ở lan can tầng ba, em sẽ ôm anh như thế rất lâu để có ai đó đi qua trông thấy sẽ thầm hỏi: “Ô, hai người kia là giả hay thật?”

Biển đã lùi lại tít mù xa…

(Theo Tiền Phong)

Older Entries