Ngày xửa, ngày xưa có một cây táo to, một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn hái trái ăn, trưa ngủ dưới bóng cây. Nó yêu cây táo và cây táo cũng rất yêu nó.Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé đến cây táo với vẻ mặt buồn sầu, cây táo reo lên. Cháu không còn trẻ con… Cháu cần tiền… hãy hái trái của ta và bán sẽ có tiền.

Một hôm, cậu bé đã là một chàng thanh niên trở lại và cây táo rất mừng… Ta không còn thời gian… Ta phải lo cho gia đình và ta đang cầu một mái nhà… Hãy chặt cành của ta để dựng nhà… Cây táo buồn bã cô đơn.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi quay lại và cây táo rất mừng… Ta cần một chiếc thuyền để cần thư giãn… Hãy chặt thân ta mà làm thuyền…

Nhiều năm sau, chàng quay lại. Xin lỗi con trai của ta và ta chẳng có gì cho cậu nữa. Không còn táo, cháu đâu còn răng nữa mà ăn. Ta cũng chẳng còn cành để con leo trèo nữa. Cháu đã quá già rồi.

Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu nữa, cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta, cây táo nói trong nước mắt.

Cháu chẳng cầu gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm tháng đã qua, ôi thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt để cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi, hãy đến đây với ta. Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả mỗi người chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta, khi chúng ta còn trẻ chúng ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào, cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc.

Chúng ta có thể nghĩ cậu bé rất bạc bẽo với cây táo, và đó cũng là cách mà chúng ta đang đối xử với cha mẹ đấy.

(theo internet)