Cô bé Angela mười một tuổi mắc phải chứng bệnh suy nhược thần kinh. Cô bé không thể đi lại được, và các bác sĩ cũng không hy vọng nhiều vào khả năng phục hồi của cô. Nhưng cô bé không hề nản chí. Dù đang nằm trên giường bệnh, nhưng cô vẫn hứa với mọi người rằng chắc chắn sẽ có một ngày cô đi lại được.

Angela được chuyển đến một trung tâm phục hồi chức năng đặc biệt tại San Francisco. Các chuyên gia trị liệu ở đây rất ấn tượng trước sức mạnh tinh thần của cô bé. Họ hướng dẫn cô bé sử dụng phương pháp tưởng tượng để hình dung rằng mình đang bước đi. Nếu điều này không có tác dụng thì ít nhất cũng giúp cho cô bé có thêm hy vọng và những suy nghĩ tích cực để sống trong những tháng ngày dài nằm trên giường bệnh. Angela luôn nỗ lực bằng những khả năng có thể trong mỗi lần tập vật lý trị liệu. Nhưng cô bé vẫn nằm trên giường bệnh và tưởng tượng, cô hình dung mình đang bước đi, bước đi, và bước đi.

Một ngày kia, khi cô bé đang cố gắng nghĩ rằng mình đang đi trên đôi chân của chính mình thì dường như có một phép màu xuất hiện. Chiếc giường di chuyển! Nó bắt đầu di chuyển quanh phòng. Cô bé thét lên: “Hãy nhìn xem cháu đang làm gì này! Cháu có thể cử động, cháu đã cử động được!”

Dĩ nhiên là trong khoảnh khắc đặc biệt ấy, mọi người trong bệnh viện ai cũng đều thét lên và nháo nhác chạy đi tìm nơi trú ẩn. Tiếng gào thét, đồ đạc rơi đổ và cửa kiếng lần lượt vỡ tan. đó là một cơn động đất! Nhưng đừng cho Angela biết về điều này. Cô bé tin rằng chính mình đã làm nên điều kỳ diệu đó.

Chỉ sau vài năm, cô bé đã trở lại trường học. Bằng chính đôi chân của mình. Đôi chân không nạng gỗ, không xe lăn. Liệu những ai chứng kiến cơn động đất xảy ra ở khu vực giữa San Francisco và Oakland cũng có thể vượt qua được một căn bệnh nhẹ nào đó không?

– Hanoch McCarty

Did the Earth Move for You?

Eleven-year-old Angela was stricken with a debilitating disease involving her nervous system. She was unable to walk, and the doctors did not hold out much hope of her ever recovering. The little girl was undaunted. There, lying in her hospital bed, she would vow to anyone who’d listen that she was definitely going to be walking again someday.

She was transferred to a specialized rehabilitation hospital in the San Francisco Bay area. The therapists were charmed by her undefeatable spirit. They taught her about imaging about seeing herself walking. If it would do nothing else, it would at least give her hope and something positive to do in the long waking hours in her bed. Angela would work as hard as possible in physical therapy and in exercise sessions. But she worked just as hard lying there faithfully doing her imaging, visualizing herself moving, moving, moving!

One day, as she was straining with all her might to imagine her legs moving again, it seemed as though a miracle happened: The bed moved! It began to move around the room! She screamed out, “Look what I’m doing! Look! Look! I can do it! I moved, I moved!”

Of course, at this very moment everyone else in the hospital was screaming, too, and running for cover. People were screaming, equipment was falling, and glass was breaking. You see, it was an earthquake. But don’t tell that to Angela. She’s convinced that she did it.

And now, only a few years later, she’s back in school. On her own two legs. No crutches, no wheelchair. You see, anyone who can shake the earth between San Francisco and Oakland can conquer a piddling little disease, can’t they?

– Hanoch McCarty

——————————-oOo——————————-

Nguồn: Condensed Chicken Soup for the Soul – Chia sẻ tâm hồn và quà tặng cuộc sống – First News và NXB Tổng hợp phối hợp ấn hành