Chúng tôi may mắn có được ba cậu con trai tuyệt vời. Cậu con trai giữa, Billy, có biệt danh là “Người luôn lạc quan”. Cậu luôn là người thức dậy sớm nhất, chạy vào giường bố mẹ từ lúc 5 giờ sáng.

Dù chúng tôi nhắc nhở rằng phải giữ yên lặng và đi ngủ trở lại, thế nhưng cậu luôn thì thầm giận dỗi: “Sáng hôm nay trời sẽ rất đẹp. Con nghe được cả tiếng chim đang hót ngoài kia!” Khi chúng tôi bảo Billy im lặng, cậu bé lại trả lời: “Con có nói với bố mẹ đâu, con đang nói với chính con mà!”

Ở nhà trẻ, cô giáo cho cả lớp vẽ hình một chú hổ. Billy không có năng khiếu vẽ tranh, và con hổ của cậu có một mắt nhắm, một mắt hé mở. Khi cô giáo hỏi tại sao hổ con lại nhắm một mắt, Billy trả lời: “Bởi vì hổ đang nói: ‘Ta đang nhìn cậu đấy, cậu bé!’”

Có một lần, cậu tranh cãi với anh trai mình về việc người đàn ông trên truyền hình có phải bị hói thật không. Billy nói rằng: “Ông ta đâu có hói. Ông ta chỉ hói khi nhìn anh thôi. Khi đi khỏi, ông ta có nhiều tóc lắm!”

Con trai út của chúng tôi mắc phải một căn bệnh trầm trọng về thận vào một ngày thứ Ba, và qua đời ngay ngày thứ Sáu trong tuần đó. Buổi tối sau đám tang của Tanner, tôi nằm cạnh Billy để trò chuyện như thường lệ. Đêm ấy, hai mẹ con nằm trong bóng tối mà không nói gì nhiều. Đột nhiên, Billy nói với tôi: “Con rất đau buồn vì những gì đã xảy đến cho gia đình chúng ta, nhưng con còn buồn hơn cho nhiều người khác nữa”. Những người khác nào mà cậu bé đang nói đến? “Đó là những người chưa bao giờ biết Tanner. Chẳng phải cả nhà mình thật may mắn vì đã có em Tanner trong suốt 20 tháng sao? Mẹ xem, có rất nhiều người chẳng bao giờ có được may mắn để nhìn thấy em cả. Gia đình mình thật là những người may mắn.”

– Beth Dalton

The eternal optimist

We have been lucky to be blessed with three sons. Our middle son, Billy, is fondly known as “the eternal optimist.” For example, he had always been an early riser and liked to get in our bed at 5 a.m. Although we would admonish him to be quiet and go back to sleep, he would say in a falsetto whisper, “It’s going to be a beautiful morning. I hear the birds singing.” When we would ask him to stop talking, he would reply, “I not talking to you; I talking to me!”

In kindergarten, teacher asked the class to draw a tiger. Art is not his strong suit, and his tiger came out with one eye that appeared to be shut. When asked why the tiger had one eye closed, he replied, “Because he’s saying, ‘Here’s looking at you, kid!'”

Once he got into an argument with his older brother about whether a man on TV was bald. Billy said, “He’s not bald. He’s only bald when he looks at you. When he walks away, he has lots of hair!”

Our youngest son was stricken with a serious uremic syndrome on a Tuesday and died on the following Friday. The night after Tanner’s funeral, I had laid down beside Billy to discuss the day, as we often did. On this night, we were lying in the dark with not much to say. Suddenly, Billy spoke, “I feel sorry for us, but I almost feel more sorry for all those other people.” Which people was he talking about? “The people who never knew Tanner. Weren’t we lucky to have had Tanner with us for 20 months. Just think, there are lots of people who were never lucky enough to know him at all. We are really lucky people.”

– Beth Dalton

——————————-oOo——————————-

Nguồn: Condensed Chicken Soup for the Soul – Chia sẻ tâm hồn và quà tặng cuộc sống – First News và NXB Tổng hợp phối hợp ấn hành