Câu chuyện xảy ra cách đây nhiều năm vào một buổi tối trời giá lạnh tại miền Bắc Virginia. Bộ râu của ông lão đã đông cứng lại bởi sương giá trong khi chờ đợi để được đi nhờ qua con sông chảy xiết trước mặt. Sự chờ đợi dường như là vô tận. Cả người ông lão đã tê cứng và lạnh cóng vì những cơn gió bắc giá buốt.

Chợt ông lão nghe tiếng vó ngựa gõ từ xa vọng lại đều đặn, mỗi lúc một gần trên con đường đã đóng băng. Thoáng chút lo âu, ông đưa mắt nhìn những kỵ sĩ rạp người trên lưng ngựa đang rẽ qua khúc quanh. Ông thẫn thờ nhìn người kỵ sĩ thứ nhất lướt qua trước mắt mình. Người kỵ sĩ thứ hai lướt qua, và rồi lại thêm một người nữa. Khi đoàn kỵ sĩ lướt qua gần hết thì ông lão đã gần như là một bức tượng tuyết. Khi người cuối cùng đến gần, ông lão nhìn vào mắt anh ta và nói: “Anh có thể cho tôi đi nhờ qua con sông trước mặt được không? Dường như chẳng có một con đường nào mà một người đi bộ như tôi có thể qua được cả!”

Ghìm cương ngựa lại, người kỵ sĩ đáp: “Tất nhiên rồi. ông hãy lên đây!”. Trông thấy ông lão đã gần như không thể nhấc nổi thân người gần như đông cứng của mình, anh bước xuống ngựa và giúp ông trèo lên yên. Rồi người kỵ sĩ không chỉ đưa ông qua sông, mà còn đưa đến tận nhà ông cách đó chỉ vài dặm đường.

Khi cả hai gần đến căn nhà nhỏ nhưng ấm cúng của ông lão, người kỵ sĩ tò mò hỏi: “Tôi thấy ông đã để rất nhiều kỵ sĩ khác đi qua mà không hỏi đi nhờ. Tôi thắc mắc không hiểu tại sao trong một đêm đông giá lạnh như thế này, ông lại chờ đợi đến người cuối cùng mới xin đi nhờ qua sông? Nếu tôi từ chối và để ông lại đó thì ông biết làm thế nào?”

Ông lão từ từ bước xuống ngựa, nhìn thẳng vào mắt chàng kỵ sĩ và trả lời: “Ta sống ở vùng này đã lâu, và ta nghĩ rằng ta cũng đã có thể hiểu được người khác chút nào đó”. Ông lão  nói tiếp: “Khi ta nhìn vào mắt những chàng kỵ sĩ khác, ta thấy họ không có chút quan tâm nào đến hoàn cảnh của ta cả. Thật vô ích khi đề nghị họ giúp đỡ. Nhưng khi nhìn vào mắt anh, ta thấy được sự tốt bụng và lòng nhân hậu hiển hiện rất rõ. Ngay lúc ấy ta biết rằng chính tâm hồn cao quý của anh mới có thể sẵn sàng giúp đỡ ta trong lúc khó khăn mà thôi.”

Những lời nói chân tình của ông lão khiến người kỵ sĩ xúc động sâu sắc. “Tôi thật lòng cảm ơn vì những gì ông vừa nói”, anh nói với ông lão.  “Tôi mong là mình sẽ không bao giờ vì quá bận rộn với công việc đến nỗi từ chối giúp đỡ người khác trong lúc khó khăn bằng lòng nhân ái và trắc ẩn của mình.”

Với những lời nói ấy, Thomas Jefferson quay ngựa đi và bắt đầu con đường đi đến Nhà Trắng của mình.

– Khuyết danh
Theo The Sower’s Seeds của Brian Cavanaugh

Chân giá trị và sự khiêm nhường là những viên đá nền cho lòng trắc ẩn.

– Theodore Isaac Rubin

Compassion is in the eyes

It was a bitter, cold evening in Northern Virginia many years ago. The old man’s beard was glazed by winter’s frost while he waited for a ride across the swift – flowing river. The wait seemed endless. His body became numb and stiff from the frigid north wind.

He heard the faint, steady rhythm of approaching hooves galloping along the frozen path. Anxiously, he watched as several horsemen rounded the bend. He let the first one pass by without an effort to get his attention. Then another passed by, and another. Finally, the last rider neared the spot where the old man sat like a snow statue. As this one drew near, the old man caught the rider’s eye and said, “Sir, would you mind giving an old man a ride to the other side? There doesn’t appear to be a passageway by foot.”

Reigning his horse, the rider replied, “Sure thing. Hop aboard.” Seeing the old man was unable to lift his half-frozen body from the ground, the horseman dismounted and helped the old man onto the horse. The horseman took the old man not just across the river, but to his destination, which was just a few miles away.

As they neared the tiny but cozy cottage, the horseman’s curiosity caused him to inquire, “Sir, I notice that you let several other riders pass by without making an effort to secure a ride. I’m curious why, on such a bitter winter night, you would wait and ask the last rider. What if I had refused and left you there?”

The old man lowered himself slowly down from the horse, looked the rider straight in the eyes, and replied, “I’ve been around these here parts for some time. I reckon I know people pretty good.” The old-timer continued, “I looked into the eyes of the other riders and

immediately saw there was no concern for my situation. It would have been useless even to ask them for a ride. But when I looked into your eyes, kindness and compassion were evident. I knew, then and there, that your gentle spirit would welcome the opportunity to give me assistance in my time of need.”

Those heartwarming comments touched the horseman deeply. “I’m most grateful for what you have said,” he told the old man. “May I never get too busy in my own affairs that I fail to respond to the needs of others with kindness and compassion.”

With that, Thomas Jefferson turned his horse around and made his way back to the White House.

– Anonymous
From Brian Cavanaugh’s The Sower’s Seeds

Dignity and humility are the cornerstones of compassion.

– Theodore Isaac Rubin

 Albert Schweitzer

Nguồn: Condensed Chicken soup for the Soul – Chia sẻ tâm hồn và quà tặng cuộc cuộc sống – First News và NXB Tổng hợp phối hợp ấn hành