Tôi không hiểu tại sao Dương cứ nhìn tôi như thế. Tôi muốn biết. Muốn tìm hiểu. Tôi muốn hỏi Dương tại sao chúng tôi không thể làm tình với nhau. Tôi thấy mình đáng thương đến cực điểm. Tôi nằm co người. Cuộn tròn mình. Ngang giữa tấm giường đệm màu kem.

Trương Quế Chi

1.Trời lạnh. 3 độ C. Dương nhìn tôi không nói. Đôi mắt của Dương tỏa hơi lạnh. Lạnh đến buốt tím. Cơ thể của tôi. Vẫn còn run. Tôi muốn khóc. Nhưng không sao khóc được.

Tôi không hiểu tại sao Dương cứ nhìn tôi như thế. Tôi muốn biết. Muốn tìm hiểu. Tôi muốn hỏi Dương tại sao chúng tôi không thể làm tình với nhau. Tôi thấy mình đáng thương đến cực điểm. Tôi nằm co người. Cuộn tròn mình. Ngang giữa tấm giường đệm màu kem.

Chăn kéo xô. Cơ thể của tôi. Vẫn còn run rẩy. Hơi thở dâng hạ như sóng. Dương ngồi. Không thể bất động nổi một giây. Tay chấm vào tách trà lạnh di vẽ trên bàn. Tôi muốn biết. Muốn tìm hiểu. Dương đang vẽ cái gì. Dương nghĩ điều gì.

Tôi muốn hỏi Dương tại sao chúng tôi không thể làm tình với nhau. Tôi đưa tay kéo dồn chăn về phía mình. Tôi thấy lạnh. Những làn thở của cơ thể chỉ khiến tôi thấy gai người. Dương nhổm dậy. Đi chậm về phía nhà tắm. Tiếng nước ào ào. Tôi bước khỏi tấm chăn. Trần. Thèm thuốc.

Kiếm được một túi quấn Camel. Lười biếng bỏ đầu lọc. Ngồi lọt thỏm giữa ghế sôfa. Tôi thấy mình như đang diễn kịch. Gác hai chân lên chiếc ghế đối diện. Tôi thấy mình diễn kịch xuất sắc. Thuốc bỏ đầu lọc đăng đắng. Môi mùa đông nẻ xót đau.

Nhịp khói nhả đồng thuận với nhịp thở chậm đến phát sợ. Bầu trời mùa đông nhìn qua cửa sổ đùng đục… Chút nắng quang màu phía trên đầu. Dương. Với tôi. Cả mùa đông này. Giống như ánh nắng đó. Lúc này cũng vậy. Hình như. Sau mỗi lần rít thuốc.

Cơ thể tôi lại thêm một vết bầm tím. Với tôi. Mọi thứ diễn ra. Đều chỉ là hiệu quả của một thứ cảm giác. Tôi không chắc cái gì đã diễn ra thật sự. Cái gì không. Ngay cả lúc này…

Tôi quấn điếu thứ hai. Khu phố nhìn từ căn gác áp mái trầm mặc quá mức cần thiết. Con đường hẹp im lìm không một bóng người. Tôi tưởng tượng cảnh mình, nguyên bộ dạng như thế này, chạy xuống nhảy múa dưới kia xoay mình ngẫu hứng. Đi những bước trên mây và miệng thì ca vang”La vie en rose” (Cuộc sống màu hồng). Điếu thuốc thứ hai hút nhanh hơn tôi nghĩ.

Nhìn tôi với đôi mắt to tròn. Dương sẽ luống cuống mang theo chiếc khăn màu đen mà như Dương hay nói nó còn to hơn cả khăn trải bàn. Chạy xuống dưới quấn tròn tôi lại. Tôi sẽ cười khúc khích hất tung khăn ra.

Sẽ nằng nặc đòi Dương cõng tôi trên lưng đi dọc hết con đường. Dương sẽ phì cười mặc cả đòi tôi phải quấn khăn trước đã. Tôi thấy lạnh. Nắng phía trên đầu toả ra ngày một rộng.

Tôi nghĩ môi mình đã nẻ đến chảy máu. Tôi muốn khóc. Nhưng không khóc được. Tiếng nước trong nhà tắm ào ào. Tôi bặm môi giữ thuốc. Tay quấn điếu thứ tư, thứ năm, thứ sáu… tôi cũng không rõ.

Tôi nghịch ngợm bàn chân của mình. Đung đưa đung đưa ngâm nga theo nhịp nhạc vang lên trong đầu. Tôi có một đôi bàn chân nhỏ xíu. Chỉ đi vừa cỡ tụi trẻ con. Đôi chân nhỏ không nổi gân chằng chịt. Đôi chân nhỏ được giữ ấm.

Phòng tôi từ nãy vẫn đang bật sưởi. Nhưng. Không hiểu sao. Tôi vẫn thấy lạnh. Vẫn giữ nguyên cảm giác cơ thể mình đang bầm tím. Hút xong điếu thứ tư cũng là lúc tôi nghĩ ra trò vui tự tiêu khiển. Tôi đốt điếu thứ năm với vẻ tò mò của một đứa trẻ. Lõi thuốc cháy xém.

Tôi rít hơi đầu tiên. Tôi ước mình là một đám lửa. Đốt cháy không khí mùa đông này. Lên mùi khen khét. Hay giá như. Trong cơ thể của tôi. Là ngôi nhà nơi Dương sinh sống. Tôi sẽ nhắc Dương ngày ngày không quên nhóm lò lửa. Để tôi. Không bao giờ thấy lạnh.

Tiếng nước. Vọng từ phía nhà tắm. Ào ào. Giá như tôi bị thiêu đốt. Tôi dí điếu thuốc đang cháy vào cổ tay. Từ từ. Vân vê. Xoay vòng thứ nhất. Xoay vòng thứ hai. Tôi thấy nhói trong vài giây. Rồi ấm dần dần. Làn ấm từ cổ tay chỉ còn nhẹ nhàng âm ỉ. Tôi rít thuốc. Chỗ da thịt bị bỏng trở thành một vết tròn đỏ hỏn nhìn rất ngộ.

Có lẽ nhìn xa trông giống tràng hạt. Tôi sẽ làm một chiếc vòng tay cho riêng mình. Cổ tay tôi cũng nhỏ thôi. Uớc chừng 10 vết tròn thế này đã đủ. 10 viên tròn tròn đo đỏ trên tay xâu chuỗi. Không tệ. Tôi cũng cần sưởi ấm. Vừa rít thuốc. Vừa di đầu thuốc lên cổ tay.

Tôi ngửi thấy mùi da thịt mình đang cháy. Tôi quên Dương đang rất gần. Tôi quên mình vừa rất đáng thương. Tôi quên Dương và tôi đã không làm tình với nhau. Tôi chỉ muốn dí thuốc sao cho vết da cháy thật tròn, thật đều nối liền nhau.

Chợt. Có hai ba giọt nước rớt xuống lưng. Lạnh buốt. Tôi quay người lại. Dương đã đứng đằng sau tôi tự lúc nào. Nước rớt từ mái tóc còn ướt lau cẩu thả.”Em lại nghịch đấy à?”.

2. Đó là một cô gái thất thường. Non nớt. Trẻ dại. Nên bi quan. Và hình như luôn cố tỏ ra mình kì cục. Cũng có lẽ. Không phải. Chỉ kì cục. Tôi tình cờ gặp cô ấy vào một tối tụ tập hội hè của lũ sinh viên”đi du học mà như đi du lịch” ở thành phố miền Nam nước Pháp.

Cả nhóm 15 đứa sinh viên, toàn con nhà khá giả. Uống rượu như uống nước lã. Nhảy múa cuồng điên xập xình trong một căn hộ thừa tiện nghi. Tôi là anh chàng thứ 16. Thỉnh thoảng chỉ thích nhập hội hè nhậu nhẹt, uống rượu ké cho vui.

Một vài đứa đến chậm cố uống vài chén rồi lao vào nhảy nhót. Cô bé là người thứ 19 đến muộn, chỉ thấy hút thuốc. Không động đến một chút rượu nào. Sau màn uống rượu và màn nhảy múa lắc lư, ôm ấp nhau, quay cuồng tập thể.

Những khách mời không cùng đẳng cấp từ từ lẳng lặng ra về. Chẳng đủ gan góp vui màn hấp dẫn nhất, dù được mời gọi. Một đứa con gái quá say. Bị ba thằng con trai ôm ấp, xô đẩy… Chứng kiến cảnh ấy. Buồn nôn. Lúc ấy chỉ còn tôi và cô bé. Một mình cô ta lại xử sự rất lạ.

Đi tìm giẻ lau nhà, cúi xuống lau đi lau lại chỗ nước khai mù. Rồi lấy khăn bông ướt. Lau mặt cho đứa con gái phóng túng đang nằm vật ra dưới gầm ghế. Đến lúc ấy mới thấy cô lấy áo khoác để ra về. Tôi thấy tò mò. Đi theo cô ta. 5 giờ 45 sáng.

Tàu điện ngầm bắt đầu hoạt động. Cô bé bước nhanh. Vừa bước vừa hút thuốc. Rồi đột nhiên. Cô dừng lại. Òa khóc. Cô ấy làm tôi bối rối. Làm quen tôi mới biết tên cô là Cay. Về sau Cay kể. Đứa con gái say mèm ấy là bạn thân của Cay năm cấp 2, đã từng nạo thai 2 lần năm 17 tuổi.

Tôi và Cay gặp gỡ được hai lần. Thì yêu nhau. Là Cay chủ động. Tôi tự thấy không có lý do gì để từ chối. Cay có khuôn mặt đáng yêu. Tính cách nồng nhiệt. Rất nữ tính. Cái phong cách bụi bặm bên ngoài xù xì của một cô gái đang lớn như cô bé luôn chỉ là thứ che đậy cho một sự nhạy cảm và yếu đuối quá mức cần thiết. Còn nữa.

Cay là một người rất dễ hoang mang. Không hiểu sao dù đọc ra được những thứ này từ lần đầu gặp cô ấy. Nhưng tôi vẫn thấy lúng túng khi những cá tính đó của Cay bộc lộ. Ví như. Ngay từ lần đầu tiên. Sau khi hôn tôi một cách đắm đuối. Cay hỏi tôi: “Anh có nghĩ em là một cô gái hư đốn không? Nếu cứ như thế này, em và anh sẽ làm tình với nhau đúng không?

Anh có nghĩ em dễ dãi không? Và sau này nữa, có nghĩ em là một con bé hư hỏng không?” Lúc ấy. Tôi thấy mình chả có cách nào khác ngoài im lặng. Tôi thấy mình nói gì cũng vô duyên. Yêu nhau được 3 tuần. Thì Cay bỗng nhiên mất tích 1 tuần. Suốt cả tuần.

Tôi cứ nghĩ mình chẳng có phản ứng gì ghê gớm. Nhưng thật lạ. Tôi nhớ Cay. Nhớ nhiều đến độ hoang mang. Lo lắng. Dù tôi biết có lẽ Cay đang nghịch ngợm. Hoặc đang bị rơi vào một trạng thái u tối nào đó rất dễ xảy ra của người vị thành niên. Một ngày. Tôi gọi không ngừng cho cô bé. Luôn rơi vào hộp thư thoại tự động. Tự nhiên. Tôi thấy sợ. Sợ Cay dại dột.

3.Hôm nay Dương gọi cho tôi 13 cuộc cả thảy. Điều này khiến tôi ngạc nhiên. Tôi không nghĩ Dương quan tâm tới tôi nhiều đến thế. 3 tuần yêu nhau. Không ngày nào tôi không ngừng hỏi Dương có yêu tôi không? Tôi thấy bất an.

Sau tất cả. Tôi không rõ đây có phải là tình yêu không. Tình yêu hay là nhu cầu được ở bên một người khác giới? Dương là người đàn ông đầu tiên tôi hôn. Là người đàn ông đầu tiên chạm vào ngực tôi. Là người đàn ông đầu tiên thấy tôi khỏa thân. Tôi không hề thấy xấu hổ.

Mỗi khi bên Dương tôi thiết tha chạm vào cơ thể Dương. Dương hay đùa: “Em hôn anh nhiều quá đến độ anh thấy ngạt thở!”. Dương hơn tôi 7 tuổi. Có vẻ khôn ngoan và từng trải. Cũng đôi khi vụng về và ngốc nghếch. Tôi cũng không hiểu tại sao. Sau hai lần gặp nhau.

Tôi lại nói với Dương rằng tôi muốn trở thành bạn gái của anh. Dương là kĩ sư điện tử. Có một nhịp sống chuẩn mực. Và là người thông minh. Tôi nghĩ thế. Đôi lúc cũng thấy thú vị khi thấy Dương. Thỉnh thoảng thay bộ đồ cứng nhắc bằng áo pull có mũ và quần jeans rách te tua đi chơi ngày cuối tuần với tôi.

Nhưng cả cách giải trí của Dương bao giờ cũng rất lành mạnh. Cách đây 2 tuần. Lúc mới yêu nhau. Một buổi chiều. Tôi đi xâu khuyên ở dưới cằm. Khi Dương nhìn thấy chỉ cười nhạt một câu “Em đúng là trẻ con!” Tôi chỉ thấy buồn buồn.

Tôi muốn Dương cũng đặt cho tôi nhiều câu hỏi như tôi vẫn hỏi Dương. Rằng tại sao tôi lại đi xâu khuyên. Tại sao tôi đánh móng tay đen sì. Tại sao tôi vẽ mắt đen đúa… Dương coi tất cả những gì hiển hiện thuộc về “vẻ bề ngoài”của tôi là thứ mốt của trẻ vị thành niên. Và cũng không giấu giếm rằng Dương thích nhìn tôi như thế.

Trông tôi hay hay ngộ ngộ. Tôi không rõ giữa tôi và Dương là điều gì? Tôi thấy mình quẩn quanh mãi một điều đến phát bệnh. Nhiều thứ. Xung quanh. Khiến tôi ốm yếu. Có bao giờ Dương cũng khiến tôi phát bệnh? Tôi thấy mình trống hoác. Đã hơn 1 năm ở Pháp. Tôi thấy mình buồn phô trương hơn. Hút thuốc trở thành một thói quen khó dứt bỏ.

Và nghĩ đến tự tử nhiều hơn. Cả khi bên Dương rồi ý nghĩ tự tử vẫn hiện hữu khiến tôi thấy đường đi phía trước của mình bao giờ cũng nhạt nhoà. Tôi học Durkheim. Trên giảng đường. Phần ví dụ thấy thống kê, trong 100 thành niên đồng lứa với tôi, có 16 người luôn nghĩ tới việc tự tử.

14 người đã lên kế hoạch tự tử kĩ lưỡng. 7 người thực hiện. Tôi nghĩ mình thuộc cả ba nhóm trên. Điều này chẳng có gì đáng tự hào. Tại Pháp, cứ một giờ, lại hơn một người tự tử thành công. Hôm nay. Cuộc nói chuyện với Bích khiến tôi mệt mỏi.

Bích ở Việt Nam. Kém tôi 2 tuổi. Là một cô bé xinh đẹp.”Con ngoan, trò giỏi” như mọi người vẫn khen. Trước khi đi du học. Bích ôm tôi khóc rưng rức bảo “Em yêu chị”. Tôi cảm động ứa nước mắt. Sau này. Bích gửi mail. Mới biết. Bích không coi tôi như một chị gái bình thường.

Bích làm tôi hoang mang. Thời kì đầu. Ngày nào cũng nhận được mail của Bích. Nhiều dằn vặt. Nhiều lo sợ. Và rất nhiều chữ “chết”. Khi trả lời Bích. Tôi thấy mình thật khác. Lạc quan và yêu đời. Rộng lượng và luôn nhẹ nhàng.

Chẳng nhắc đến chữ “chết” bao giờ. Cũng có thể chỉ nói thôi thì thật dễ. Bẵng đi một thời gian. Không thấy Bích viết mail. Hôm nay. Gặp nhau trên net. Bích type chữ đầy rối loạn. Cô bé đang thích một cô bạn cùng lớp. Nhưng cô bé đã có bạn trai.

Cô bé kia đáp lại tình cảm của Bích bằng cách chụp ảnh hết quà tặng bưu thiếp Bích gửi và đưa lên trang nhật ký điện tử cá nhân. Đặt một dấu hỏi to đùng cho tất cả mọi người. Chuyện chỉ đến thế. Có điều. Bích không hề đả động đến việc mọi người đã phản ứng thế nào.

Tôi. Không dám hỏi. Chỉ thấy người mệt. Không dám tưởng tượng. Ở nhà. Bích đang đối mặt với những điều quá sức. Tôi. Lần này. Không biết nói gì. Tôi định bảo Bích chuyện vừa rồi không hẳn đã tệ hại. Định bảo Bích chẳng việc gì phải lo lắng vì việc khó nhất thì đã có người khác làm cho rồi. Nhưng tôi sẽ chờ dịp khác. Không phải bây giờ.

Cô bé lại làm tôi hoang mang như mọi lần. 1 tuần. Tôi tránh mặt Dương. Những ngày tôi thấy mình xuống tinh thần đến cực điểm. Tôi chỉ muốn một mình tự xốc cảm giác lên.

Tôi chán ghét nhất việc mỗi khi mất thăng bằng, lại tự đi chữa thương từ những điều có vẻ giống như vay mượn năng lượng từ người khác như đi đâu đó khuây khoả, hay đi chơi. Tự mổ xẻ mình. Dễ chịu hơn. Sáng dậy. Chả thiết gì. Tối muộn. Tôi chạy ra chỗ xâu khuyên thường lui tới. Lần này. Tôi muốn đính một viên đá nhỏ trên lưỡi…”

4. Cay có một nụ cười rất sáng và rạng rỡ. Nhìn Cay cười, chẳng ai nghĩ trong túi xách của cô ấy luôn sẵn thuốc ngủ. Và một cái khăn đen dài và to. Như một cái khăn trải bàn. Mà như Cay nói, rất lý tưởng để làm thòng lọng. Cay gặp lại tôi sau một tuần mất tích.

Tôi hỏi cô bé theo thói quen “Ca va?” (Em có ổn không?) Nhưng rất thật lòng. Không hẳn là xã giao như tôi vẫn phung phí câu hỏi này hàng ngày. Cay toét miệng cười. Kiễng chân hôn tôi. Rồi như nhảy cẫng lên trả lời “Cực cực tốt thưa anh!” Lúc ấy, tôi thấy cô ấy như một chim sẻ.

Một con chim sẻ mùa đông. Cũng có thể, một con chim sẻ bị thương đến chảy máu phía sau lớp lông mà không ai hay biết. Cay líu lo kể với tôi. Về một cái ti vi bị quấn kín bằng băng dính trắng. Cay gọi nó là tác phẩm nghệ thuật điên rồ thứ 13.

Tôi thắc mắc tại sao lại là cái ti vi. Cô gật gù “Ti vi là một thứ cũng khá bẩn thỉu. Một buổi sáng. Em bật nó lên. Kênh 1. Một lũ con gái hở hang bơm ngực nhìn phát tởm. Kênh 2. Tin nội chiến châu Phi. Toàn chết chóc than khóc. Kênh 3.

Một thằng cha nói lảm nhảm. Toàn thứ vô bổ. Đến đấy thì em chán. Anh có nghĩ một đứa trẻ nên xem tất cả những điều ấy không? Thế là em quyết định bịt mồm cái ti vi lại”. Tôi cười phá lên. Câu chuyện của Cay. Thật ra không buồn cười. Nhưng cả tôi và cô bé đã cùng cười phá lên. Rồi tự nhiên Cay nắm chặt tay tôi, nói với tôi rất khẽ “Hôm nay.

Em mới biết một điều. Điều này em muốn mình khắc ghi luôn luôn. Cứ 8 giây, một đứa trẻ vô tội qua đời. Cứ 8 giây, một đứa trẻ vô tội qua đời…” Cùng tôi đi qua đường. Đột nhiên thấy Cay đi chậm hẳn lại. Cô ấy buông tay tôi. Tôi biết mình phải làm gì. Tôi quay lại đằng sau. Quàng vai Cay. Gồng cô đi thật nhanh.

Cay rất dễ hoang mang. Bất kể. Dù không có lý do gì. Luôn như thế. Cô bé luôn như sẵn sàng kết thúc cuộc sống của mình. Bất kể lúc nào. Không lý do đặc biệt. Tôi vẫn nhớ. Mình đã toát mồ hôi và sợ hãi đến thế nào. Khi đang đi cùng Cay qua đường ngày đầu tiên yêu nhau.

Cô bé gần như vô thức đi ra phía ô tô lao với vận tốc chết người. Tôi cảm giác nó như một phản ứng, được định trước. Tôi từng đề cập với Cay chuyện gặp gỡ một chuyên gia tâm lý tôi thân quen, cô nghe cũng có vẻ hứng thú. Bảo rằng đó cũng là một ý kiến hay. Tôi chỉ muốn giúp cô. Nói cách khác. Cũng là để giúp cho bản thân mình.

Tôi không thể làm tình với Cay. Cô ấy luôn nói với tôi rằng tôi là người đàn ông đầu tiên. Nhưng tôi biết, không phải. Vô tình. Một lần mò mẫm máy tính xách tay của Cay. Tôi đọc những mẩu viết vụn vặt. Những ý nghĩ bi quan. U tối. Nhiều mệt mỏi.

Đọc xong, có thể kiệt sức được. Chỉ là rất vô tình đọc được bí mật của Cay. Bí mật hay nỗi đau gì cũng vậy. Cô bé từng bị một bạn trai cùng trường cưỡng bức trong một chuyến picnic. Hình như cũng đã lâu rồi. Nhưng hình như chuyện này chưa bao giờ ngừng tác động tới Cay.

Một cô gái như Cay, nhạy cảm và yếu đuối quá mức cần thiết. Tôi quyết định không hề nói gì cả. Cay luôn bảo với tôi rằng tôi là người đàn ông đầu tiên. Đấy là điều cô bé muốn. Tôi không phải người duy cảm. Nhưng mỗi lần chạm vào thân thể Cay, như đã sẵn sàng đợi tôi vào cùng hoà nhịp, thì tôi thấy trong mình vỡ vụn.

Trơ khốc. Chắc chắn. Không phải vì Cay đã nói dối tôi hay có tội tình gì. Tôi thấy mình không thể. Tôi sợ làm Cay đau. Lần thứ hai. Lần thứ ba. Tôi biết cô ấy buồn. Tôi cũng không biết phải giải thích sao. Tôi nghĩ mình hoang mang không kém Cay là mấy. Thường khi ấy tôi quay sang vỗ về con thỏ Cay đang nuôi.

Để mọi thứ nhẹ nhõm hơn, tôi bắt chước giọng Cay buồn buồn hỏi thỏ “Thỏ ơi, bố mẹ mày đâu? Người yêu mày đâu? Ở một mình trong chuồng có buồn không?” Ba câu hỏi ấy. Một tuần thay thức ăn cho thỏ 4 lần, Cay không bao giờ quên hỏi.

Sau lần thứ 3 làm tình không thành, cô khóc bảo tôi là muốn đến gặp chuyên gia tâm lý. Lúc ấy, tôi, và Cay, yêu nhau được 5 tháng 6 ngày. Nhưng rốt cuộc không có cuộc gặp gỡ nào cả. Cay nói lời chia tay. Bỏ tôi.

Đến lượt tôi. Mất thăng bằng. Chỉ độ tuần sau đã thấy cô ấy cặp với một anh bạn Pháp cao kều có một khuôn mặt thiên thần,nom rất galăng. Gặp nhau ở quán café trong khu nhà Cay ở, tôi buột miệng hỏi cô bé hoàn toàn vô ý: “Sao em bỏ anh?” Cay ngẫm nghĩ một hồi lâu.

Trả lời: “Vì anh và em sẽ chẳng bao giờ làm tình với nhau được cả!” Rồi Cay cười nhẹ. Nhưng có vẻ, mọi điều đã tốt hơn. Tôi nghĩ như thế. Vì lần nào bắt gặp Cay và anh chàng sinh viên người Pháp, cũng thấy rất hạnh phúc. Tôi thấy Cay cười nhiều. Rạng rỡ và sáng.

5.“…. Trời mùa xuân. Bắt đầu ấm lên. Chỉ cần một áo khoác mỏng cũng đủ. Tôi không biết mình đi đâu. Ngạt thở. Luôn luôn ngạt thở. Bến metro 5 giờ 30 sáng. Tôi đã ngồi cả đêm trong khu công viên nhỏ dành cho lũ trẻ con.

Tôi cần không khí. Tôi không biết trong tay mình có những gì. Thật khó vực mình dậy. Hút thuốc. Để thấy mình đỡ đáng thương. Có gì đó để làm. Tôi muốn khóc. Mà không khóc được. Tôi thấy mình là một vết đen hoen lâu ngày. Không tẩy được nữa.

Chán nhất là khi nghĩ. Mình đang tự bi kịch hóa cuộc sống. Cái này rất đáng để khóc. Dạo này. Sáng dậy, chả thiết gì. Không thiết tha nhìn mặt mình trong gương. Chỉ muốn mình là một vật thể không mắt, mũi, mồm. 3 ngày rồi. Damien không gọi.

Chắc đi Bỉ mải chơi với bạn. Không có người dặn uống thuốc tránh thai định kỳ. Giá Damien ở đây. Hay bất kể ai cũng được. Để có thể thốt lên thật to “Em yêu anh” đúng 19 lần không ngừng. Bến Metro vắng vẻ đến gai người, bao thuốc mới mua buổi sáng đã hút hết rồi.

Còn đống dây ruban đỏ được con bạn tặng. Nó bảo. Mày buộc lên cây để cầu tình yêu và may mắn. Tôi đây. Lúc này. Khác gì cây mùa đông. Lại nghĩ ra trò nghịch tiêu khiển.

Buộc lên những ngón tay của mình. Đủ 10 đoạn ruban đỏ. Buộc một cái qua cổ. Buộc một cái vòng quanh búi tóc. Tôi. Là một đốm lửa. Tình yêu. Và May mắn. Chuyến metro đầu tiên. Sắp tới…”

Lyon, tháng 2/2007

(Theo Tiền Phong)