“Tôi có thể nhìn con được không?”. Người mẹ hạnh phúc hỏi. Đón bọc tả lót gọn gàng trong cánh tay rồi nhẹ nhàng mở các nếp khăn để nhìn khuôn mặt nhỏ bé, người mẹ kinh hoàng.

Bác sĩ vội quay nhìn ra cửa sổ. Đứa bé sinh ra không có tai.

Thời gian đã chứng minh thính giác của đứa bé hoàn hảo. Duy chỉ có hình dáng bên ngoài của cậu bé không hoàn thiện.

Một ngày kia cậu bé từ trường chạy ào về nhà và lao vào trong đôi tay của người mẹ, nàng thở dài và biết rằng cuộc đời của cậu sẽ là chuỗi ngày đau buồn. Cậu bé nức nở : “Có đứa gọi con là đồ quái thai”

Cậu bé lớn lên, đẹp trai, bất chấp sự khiếm khuyết. Một học sinh được bạn bèyêu thích, lẽ ra anh có thể làm lớp trưởng, thế nhưng chỉ vì đôi tai…

Tài năng thiên bẩm của anh lại phát triển, một tinh hoa về âm nhạc và văn chương.

“Con có thể hòa đồng với những thanh niên khác kia mà”, Mẹ anh động viên, nhưng đó chỉ là sự ân cần của trái tim người mẹ.

Cha anh đã liên hệ với một nhà phẫu thuật.

“Không thể làm gì được ư? Tôi tin chắc tôi có thể ghép đôi tai nếu mua được” Bác sĩ khẳng định. Sau đó là cuộc tìm kiếm người có thể hy sinh đôi tai cho một thanh niên trẻ.

Hai năm trôi qua.

“Con sắp vào bệnh viện đấy con trai ạ. Mẹ và cha đã tìm được người tặng tai cho con. Nhưng đó là một điều bí mật”. Người cha nói.

Cuộc giải phẫu thành công rực rỡ, và một nhân vật mới nổi lên. Tài năng anh nở rộ xuất chúng, cuộc đời ở trường trung học và đại học là những chuỗi ngày hân hoan. Anh lập gia đình và làm công việc ngoại giao.

“Nhưng con cần phải biết!” Anh van nài cha. “Ai đã tặng cho con quá nhiều như thế? Con không bao giờ có thể đền đáp xứng đáng cho người ấy”

“Cha cũng tin là con không thể”. Người cha trả lời , “nhưng giao kèo bắt buộc con không được biết… đúng hơn là chưa được biết”

Nhiều năm trôi qua với điều bí mật của họ, nhưng ngày ấy vẫn đến… Một trong những ngày tối tăm nhất chưa từng có trong đời đứa con. Anh cùng cha đứng nghiêng mình trước quan tài người mẹ. Dịu dàng và chậm rãi, người cha đưa tay vén mái tóc dài màu nâu dày để lộ ra … đôi tai không còn của người mẹ.

“Mẹ đã nói rằng mẹ hạnh phúc khi không bao giờ cắt tóc”, ông thì thào “Và không ai có thể nghĩ mẹ bớt đẹp đi phải không?”

… Vẻ đẹp thật sự không nằm trong dáng vẻ bên ngoài, mà ở bên trong trái tim. Chân giá trị không nằm trong những gì hữu hình mà nó tồn tại trong những cái vô hình. Tình thương yêu thật sự không nằm trong những việc đã làm, đã được biết đến, nó hiện hữu nơi những gì đã thực hiện trong thầm lặng.

Nhị Tường (lược dịch từ internet)